some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

lundi 15 juin 2009

Last Chance Harvey (2008)


Tôi mong đợi "Last Chance Harvey" kể từ khi xem trích đoạn vài cảnh ngắn của phim này được lồng trong lễ trao giải Oscar đầu năm 2009. Phim có hai cái tên bảo đảm cho chất lượng diễn xuất là Dustin Hoffman và Emma Thompson, đã từ khá lâu hai diễn viên mà tôi rất yêu thích này mới lại đóng vai chính, chứng tỏ kịch bản mà họ nhận chắc chắn không hề tồi. Không hiểu vô tình hay hữu ý mà áp phích chính thức của "Last Chance Harvey" có bố cục rất giống với áp phích một bộ kinh xuất sắc của Emma Thompson là "The Remains of the Day" nhưng với tông màu và sắc thái hoàn toàn trái ngược.

Ngoài cái áp phích và Emma Thompson, hai bộ phim còn khá nhiều điểm chung về nội dung, đều nói về những con người ở tuổi trung niên, sau vô số thất bại trong cuộc sống riêng và công việc, phải đối mặt với lựa chọn khó khăn của số phận để tìm thấy hạnh phúc đích thực mà họ đã bỏ lỡ quá nửa cuộc đời (còn một điểm tình cờ khác là đạo diễn kiêm biên kịch của "Last Chance Harvey" là Joel Hopkins lại trùng họ với Anthony Hopkins, người đóng cặp với Emma Thompson trong "The Remains of the Day"). Tuy nhiên thì "Last Chance Harvey" không phải là một phiên bản làm lại của "The Remains of the Day" hay một "The Remains of the Day" "phẩy", thay vì xã hội nước Anh trước Thế chiến thứ hai cùng những tòa lâu đài cổ kính trong "The Remains of the Day", "Last Chance Harvey" lấy bối cảnh là thành phố London hiện đại với sân bay Heathrow, cầu Thiên niên kỷ và những tòa nhà cao tầng cùng phần thoại rất "Mỹ"-gọn, thẳng thắn không văn hoa và bộc lộ trực tiếp tình cảm của nhân vật. Tiếc là "mới" chưa hẳn đã đồng nghĩa với "hay", những mảng vuông vắn hiện đại của London dường như là nhạt đi chất lãng mạn cần có của bộ phim, và nội dung hay phần thoại của "Last Chance Harvey" cũng không thực sự hay (chứ đừng nói là xuất sắc như "The Remains of the Day"), đáng tiếc nhất là những xung đột về tinh thần, tình cảm của cái tuổi trung niên chưa được đẩy lên ở mức cần thiết, khiến cho phim có cái tông nhàn nhạt và khó lôi cuốn khán giả. Thật may là Emma Thompson và Dustin Hoffman với diễn xuất rất tốt (như thường lệ) của hai người đã kéo lại chất lượng cho phim, Thompson vẫn tỏ ra xuất sắc với những trường đoạn kìm nén hay bộc lộ tình cảm của một phụ nữ trung niên Anh "chính hiệu", còn đôi mắt của Hoffman vẫn luôn biết nói như ngày nào, thậm chí cảnh phim Hoffman xuống sân bay Heathrow với bộ dạng mệt mỏi còn làm tôi hơi giật mình vì liên tưởng đến cảnh phim nổi tiếng ở sân bay của Hoffman trong "The Graduate" với tiếng nhạc của Simon & Garfunkel, hơn 40 năm đã qua, chàng thanh niên Hoffman nay đã trở thành một ông già mệt mỏi, tuy nhiên những nét tinh tế trong diễn xuất thì vẫn còn đó. Hy vọng sau "Last Chance Harvey", Hoffman và Thompson sẽ còn đóng chính nhiều phim khác, dù sao tôi vẫn thích nhìn hay người trong những vai diễn lớn đòi hỏi diễn xuất thế này hơn là những vai nhỏ mang nhiều tính comic như "cô Trelawney" của Thompson trong "Harry Potter" hay "ông Magorium" của Hoffman trong "Mr. Magorium's Wonder Emporium".