some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

mercredi 13 mai 2009

Ima, Ai ni Yukimasu (2004)


Cái tên Yuko Takeuchi có gợi lên cho bạn điều gì không? Có lẽ là không, vậy hay xem thử bức ảnh này.

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/DVD75758-K-1.jpg?t=1173569672” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Hy vọng là khuôn mặt này "quen quen" với các bạn, đây là Yuko Takeuchi, diễn viên đóng vai Asuka trong loạt phim truyền hình nhiều tập Asuka, chiếu vào 12h trưa các ngày trong tuần trên VTV3 năm ... chả nhớ nữa. Hồi chiếu phim này, mẹ tôi và cả tôi đã trở thành fan hâm mộ vô điều kiện của em Asuka nhí nhảnh nhưng đầy nghị lực và sáng tạo, người đã tạo ra không biết bao nhiêu loại bánh (chẳng biết ăn có ngon không) nhưng rất rất đẹp, cả bộ phim gần trăm tập (hay hơn ý nhỉ) là xã hội Nhật thu nhỏ suốt một giai đoạn dài sau chiến tranh Thế giới thứ II thể hiện qua ... những chiếc bánh truyền thống, và đương nhiên là qua em Asuka xinh tươi do Yuko thủ vai.

Vậy mà không ngờ lại được gặp Yuko, bây giờ không còn trẻ trung như hồi đóng Asuka nữa, nhưng vẫn rất xinh, xinh kiểu phụ nữ, qua bộ phim Ima, Ai ni Yukimasu - tên tiếng Anh là Be with you, dịch ra tiếng Việt (có lẽ) sẽ là Gần bên anh, hay Gần bên nhau (cái sau thì hợp với ý nghĩa phim hơn).

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/Clip_7_resize.jpg?t=1173578780” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Bộ phim bắt đầu bằng ngày sinh nhật lần thứ 18 của Yuji Aio, cậu nhận được chiếc bánh sinh nhật như thường lệ từ người đưa bánh, cho dù cửa hàng của ông thực ra đã đóng cửa, và ông đưa nó chỉ để giữ lời hứa của mình. Sau đó Yuji đạp xe đến cánh rừng gần nhà, để nhớ lại 6 tuần kì diệu trong đời cậu.

Đó là mùa mưa 12 năm về trước, Yuji và bố cậu, Takumi Aio, vừa mất đi người thân yêu nhất của họ, người phụ nữ duy nhất của gia đình, Mio Aio - mẹ của Yuji và vợ của Takumi. Cuộc sống của hai bố con thực sự khó khăn khi Takumi, tuy rất thương con, nhưng lại bị mắc chứng yếu thần kinh và luôn tự dằn vặn vì đã không thể mang lại hạnh phúc cho người vợ đã mất, còn Yuji, luôn tỏ ra khích lệ bố khi vui vẻ ăn những món rất dở do Takumi nấu, lại cũng luôn nghĩ cậu đã làm cho mẹ qua đời. Cuộc sống hai người chỉ có một điểm sáng nhỏ nhoi, đấy là câu chuyện về ngôi sao Akaibu, nơi người mẹ đã mất của Yuji tạm dừng chân trước khi quay trở lại với hai bố con, khi mùa mưa đến.

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/Clip_3_resize.jpg?t=1173575926” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Cuối cùng mùa mưa cũng bắt đầu trên khu rừng gần nhà Aio, hai bố con lại thơ thẩn trong ngôi nhà đổ nát ở bìa rừng, và trong làn mưa, hai người chợt nhận thấy một bóng người, Mio! Người phụ nữ - giống hệt Mio ấy - không may lại chẳng nhớ chút gì về bản thân mình, cái tên của của cô là gì, họ là ai - người đàn ông và đứa trẻ đang tỏ ra sung sướng khôn tả và luôn miệng gọi cô là Mio. Nhưng chỉ cần sự xuất hiện của cô thôi, niềm vui, sự sống cũng đã quay trở lại, chỉ có một việc "nhỏ", đấy là cô phải nhớ lại được quá khứ của mình.

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/Clip_4_resize.jpg?t=1173576156” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Có Mio, cuộc sống của hai bố con Takumi khác hẳn, Yuji không còn phải ăn món trứng rán cháy của bố, căn nhà nhỏ cũng không còn bừa bộn với quần áo chăng dọc ngang mà đã ngăn nắp, đầy tiếng cười, tất cả như bừng sáng giữa những ngày mưa u ám. Mio cũng dần dần lấy lại được "quá khứ" của mình qua những câu chuyện của Takumi, từ mối tình đơn phương của anh chàng Takumi rụt rè ngày cấp III đến buổi hẹn hò đầu tiên của hai người sau hai năm rưỡi quen biết nhau với lý do là ... một cái bút. Nhưng cả hai bố con, trong những ngày vui tưởng chừng như vô tận, vẫn canh cánh một nỗi lo, đấy là trong lời hứa sẽ quay trở lại của Mio trước khi mất, cô cũng nói rằng mình sẽ phải ra đi khi mùa mưa kết thúc. Còn Mio, sau khi tìm thấy quyển nhật kí của chính mình, cô cũng tỏ vẻ lo âu và bắt đầu dạy Yuji cách chăm lo cho ông bố yếu đuối của cậu, phải chăng cô sẽ ra đi, đột ngột như cách cô đã đến?

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/Clip_5_resize.jpg?t=1173576380” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Điều gì sẽ xảy ra? quyển nhật kí của Mio chứa đựng những bí mật gì? Mời mọi người ... đi thuê DVD về xem, chứ phim cũng cũ rồi, từ năm 2004, vả lại Việt Nam ngoài phim Holywood, chỉ chuộng phim Hàn xẻng, nên cũng chẳng hy vọng phim này được chiếu ngoài rạp, chỉ có một lời khuyên cho mọi người, phim này đáng xem, và đừng vội đoán trước kết cục làm gì, hãy ngắm nhìn cuộc sống hạnh phúc của gia đình nhà Aio, và những câu chuyện về quá khứ của Takumi, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Be with you không chỉ đáng xem với nội dung rất hay của mình, mà còn có những cảnh quay rất đẹp (hãy xem poster cánh đồng hoa hướng dương của phim), nhạc phim cũng rất hay (theme song của phim, bài hát Hana của rock band Orange Range là đĩa đơn bán rất chạy năm 2005 ở Nhật), và đương nhiên là một dàn diễn viên không thể chê được. Ngoài Yuko Takeuchi vai Mio, người đóng vai anh chồng khù khờ Takumi là Shido Nakamura cũng rất đạt (anh này là người đóng vai kiếm sĩ Nhật trong Hoắc Nguyên Giáp - Fearless của Lý Liên Kiệt), còn phải kể đến Akashi Takei, cậu bé Yuji 6 tuổi với giọng nói rất dễ thương, thậm chí chỉ một vai rất nhỏ trong phim, vai cô giáo của Yuji ở trường tiểu học, do diễn viên Ehara Yukiko thủ vai, cũng để lại nhiều ấn tượng.

L'image “http://i10.photobucket.com/albums/a108/grenouille_vert/Clip_6_resize.jpg?t=1173576922” ne peut être affichée car elle contient des erreurs.

Khi yêu thương nhau, hãy tìm đến với nhau, đấy là lời nói của Mio, cũng là thông điệp của bộ phim dành cho mọi người.

Ima, Ai ni Yukimasu (Be with you) (2004)

Đạo diễn : Nobuhiro Doi.

Diễn viên chính :
Yuko Takeuchi.
Shido Nakamura.

Độ dài : 119 phút.
IMDB rating : 8.4 (611 vote)
Official website
Trailer

The Golden Compass (2007)

Cái phim The Golden Compass thật là hay ho !

Phim hay thế này mà bọn Mỹ lợn không đi xem, làm New Lines phải "bán thân". Phim thần thoại đúng nghĩa , đủ các loại daemon với cả quái thú, nhìn con gấu trắng lại nhớ đến ông anh sư tử trong Narnia . Diễn viên đóng cũng được, giọng Anh nghe hay phết, kĩ xảo cũng ngon nghẻ, dù gì cũng bỏ 180 triệu USD ra làm phim. Có mỗi đoạn sạn là cho mấy thằng lính tay sai lít nhít nói giọng Nga, nhưng thôi bỏ qua cho bọn Mỹ lợn.

Phim công nhận hay, mà trang web của bọn này cũng hay nữa, có cái kiểu kokology để chọn ra daemon cho bản thân . Quan trọng là phim có em Nicole Kidman lạnh lùng , trông không xinh nhưng ... rất là lạnh lùng

Xem thôi .

The Forbidden Kingdom (2008)


Mới được xem The Forbidden Kingdom (không biết ở nhà dịch là gì), mặc dù là bản lồng tiếng Pháp hơi khó chịu tí (phim chiếu ở Pháp toàn bị lồng tiếng, xem cứ ngứa ngứa) nhưng thấy phim cũng hay, hơi bị ngạc nhiên vì lúc đầu thấy phim bị nhiều người chê nhảm.

Phim này kinh phí thực ra không lớn so với một phim Hollywood (55 triệu USD) nhưng nói chung được làm chuẩn mực, nhạc phim rất hay, ít lỗi vớ vẩn hoặc diễn viên phụ lởm như phim Hồng Kông (tuy đoạn cuối cùng có mấy đồng chí diễn viên quần chúng cứ nhìn chằm chằm vào camera, chả hiểu thể loại gì). Còn diễn viên thì có em Lưu Diệc Phi là đệ nhất mỹ nhân của điện ảnh - truyền hình Trung Quốc rồi, em này xuất hiện một phát là đè bẹp các em khác về mức độ xinh đẹp (kể cả bộ tứ Triệu Vy - Chu Tấn - Từ Tịnh Lôi - Chương Tử Di), nhớ hồi hình ảnh của em với vai Vương Ngữ Yên trong Thiên long bát bộ được leak ra mà làm cả box Kiếm hiệp cốc ở ttvn rúng động, mọi người rùng rùng đi kiếm ảnh em và trailer phim . Phim này em diễn hơi nhạt (không hiểu nói tiếng Anh thế nào), nhưng thông cảm được vì em mới có 20, vả lại vai của em cũng có đất diễn đâu, chủ yếu đứng làm bình hoa di động (đúng phong cách phim Hollywood). Phim còn có em Lý Băng Băng, vốn cũng nổi tiếng xinh, phải cái mặt lạnh nên hay bị giao vai ác, phim này còn phải đội quả tóc giả nên trông hơi "mất chất". Túm lại phim có đúng 2 nữ mà được thế là quá ổn. Lỗi lớn nhất của cả hai em là diễn xuất mặt, nhất là mắt kém, thiếu hồn (cái này đúng là kém diễn viên Hollywood), nhưng lại thông cảm phát nữa, vì đây là toàn là vai diễn đầu tay.

Sanstitre_resize-3.jpg The Forbidden Kingdom picture by rungbachduong

Vấn đề là tại sao tôi thấy phim này hay. Vì nó pay homage, hay là tưởng nhớ, gợi nhớ, đại loại thế về phim kungfu Hồng Kông rất nhiều. Chắc lão biên kịch và đạo diễn phải tương đối ghiền phim Hồng Kông mới làm tốt được thế, hiếm thấy phim Mỹ nào mà tôn trọng điện ảnh Hồng Kông như phim này. So sánh với Kill Bill thì nghe hơi buồn cười vì Quentin Taratino vốn là fan ruột của phim Thiệu Thị và trình độ thì cũng siêu đẳng rồi, vả lại Kill Bill còn pay homage cho cả phim miền Tây kiểu Ý và phim kiếm hiệp Nhật nữa, nhưng mức độ pay homage của phim này (The Forbidden Kingdom) cho phim kungfu Hồng Kông còn lớn và cụ thể hơn Kill Bill.

Tại sao Thành Long lại đóng vai lão say rượu? Trong khi hình ảnh của Thành Long ở Hollywood chủ yếu là những gã châu Á giỏi võ nhưng ngây ngô, "sạch sẽ" (never kiss, never swear!)? Là vì vai diễn đưa Thành Long lên vai ngôi sao chính là vai Hoàng Phi Hồng trong Tuý quyền (làm năm 78, khi Thành Long 24 tuổi, xấp xỉ tuổi chú em Michael Angarano vai chính của phim - 20 tuổi). Thế còn cái tạo hình như một reggae boy của Thành Long thì ở đâu ra, nó ở đây:

Sanstitre2_resize.jpg Jackie Chan picture by rungbachduong

30 năm sau ngày đóng Tuý quyền, Thành Long trong phim này đã hoá trang giống hệt lão sư phụ của mình trước kia! Mái tóc chổi xể, cái bầu rượu và bộ quần áo, không lẫn đi đâu được (thiếu mỗi bộ râu, nhưng thêm râu thì khán giả Mỹ không nhận ra được Thành Long mất, nên chắc đạo diễn phải bỏ). Còn hình ở dưới có khác gì đoạn luyện tập của chú em Jason đâu. Thành Long vừa pay homage, vừa muốn nói rằng "giờ tôi không còn tầm cỡ đệ tử nữa, tôi lên tầm sư phụ rồi". Fan của Tuý quyền xem đoạn này chắc rất sướng. À cái tên Lỗ (Lã) Ngạn của Thành Long trong phim là bắt nguồn từ Lã Đồng Tân, Tuý tiên và là một trong Bát tiên của Đạo Giáo.

Còn tại sao Lý Liên Kiệt lại vào vai sư? Trong khi kể từ lúc sang Hollywood đầu thập niên 1990, Lý chưa bao giờ đóng vai sư? Cũng lại cực đơn giản, là vì vai sư trong Thiếu Lâm tự đã đưa Lý Liên Kiệt lên hàng ngôi sao ở Hồng Kông. Thiếu Lâm tự quay năm 1982, khi Lý Liên Kiệt 19 tuổi, đúng bằng em Jason của The Forbidden Kingdom. Lý Liên Kiệt của thời Thiếu Lâm tự đây:

43ac2cb9008d4ed50c298.jpg Jet Li picture by rungbachduong

Tạo hình có khác gì Lý Liên Kiệt của The Forbidden Kingdom đâu! Và đương nhiên cũng như Thành Long, phim này Lý cũng lên hàng sư phụ, không còn "làng nhàng" dạng đệ tử như thời Thiếu Lâm tự nữa. The Forbidden Kingdom còn pay homage cho một phim rất nổi tiếng khác của Lý, đấy là Thái cực Trương Tam Phong. Đoạn luyện tập cho Jason ở dưới thác nước, nhân vật sư câm của Lý có nói tới triết lý: "Nước tuy chảy hiền hoà nhưng cũng có thể phá núi" (đại khái thấy bản tiếng Pháp nói thế, không biết bản tiếng Anh thế nào), đây chính là câu của Trương Tam Phong ngộ ra sau khi tỉnh điên. Trương Tam Phong trước khi ... là Trương Tam Phong thì cũng là một sư Thiếu lâm tên Trương Quân Bảo. Mọi người thử đoán xem Thái cực Trương Tam Phong và Tuý quyền có điểm chung gì? Cả hai đều do Viên Hoà Bình làm đạo diễn! Viên Hoà Bình cũng là chỉ đạo võ thuật và đồng biên kịch của The Forbidden Kingdom! Thực ra tôi nghĩ lý do đầu tiên để Hollywood chọn Viên là vì ông này là chỉ đạo võ thuật nổi tiếng nhất của Hồng Kông ở đây (từng chỉ đạo cho siêu phẩm Ma trận, Kill Bill và cả Ngoạ hổ tàng long), nên "nhân tiện" Viên Hoà Bình pay homage luôn cho phim của mình.

Thực ra thì có lẽ vai sư của Lý Liên Kiệt và trường đoạn ở trong chùa của mấy người còn pay homage cho một tác phẩm kinh điển của phim kungfu Hồng Kông và hãng Thiệu Thị, đấy là 36 phòng Thiếu Lâm (Thiếu Lâm tam thập lục phòng) và ngôi sao của phim đó là Lưu Gia Huy (ông này từng được Quentin Taratino pay homage bằng cách mời trực tiếp đóng Kill Bill), poster của phim đó đây:

4d07b2fa4400cc554926b.jpg Gordon Liu picture by rungbachduong

Đấy là mới kể đến hai nhân vật! Giờ xét đến vai Kim Yến Tử của Lưu Diệc Phi. Vai này thì 100% bê nguyên từ vai Kim Yến Tử của Trịnh Phối Phối trong Đại tuý hiệp (lại rượu!) quay từ năm 1966. Phim này cùng Độc thủ đại hiệp của Vương Vũ được coi là hai tác phẩm mở đầu cho dòng phim kungfu Hồng Kông. Kim Yến Tử của Trịnh Phối Phối phi tiêu nhoay nhoáy, Kim Yến Tử của Lưu Diệc Phi cũng thế.

2008411165738421.jpg Cheng Pei Pei picture by rungbachduong

Đoạn cuối phim khi Lưu Diệc Phi phi tiêu vào người chú thần chiến tranh có nói một câu "Hãy uống với tôi" nghe chả ăn nhập gì, hoá ra tiếng Anh cũng là "come drink with me", đây chính là tên phim tiếng Anh của Đại tuý hiệp! Còn chú thần chiến tranh thì nghĩ mãi chưa ra là pay homage cho phim nào, chỉ biết chú Chu Triệu Luân được chọn là vì chú từng đóng Ma trận, chứ vai này mà pay homage thì tuyệt vời nhất là giao cho Chân Tử Đan. Khi ấy thì cảnh đánh nhau của thần chiến tranh và Tôn Ngộ Không (Lý Liên Kiệt) sẽ pay homage luôn cho cảnh giao chiến được coi là xuất sắc nhất trong lịch sử kungfu Hồng Kông, đấy là cảnh giao chiến trong Hoàng Phi Hồng 2 giữa Hoàng Phi Hồng (Lý Liên Kiệt) và tướng quân Nạp Lan Nguyên Thuật (Chân Tử Đan), hơn thế nữa, Hoàng Phi Hồng 2 cũng ... do Viên Hoà Bình làm chỉ đạo võ thuật! Đây là điều đáng tiếc của The Forbidden Kingdom.

Còn nốt vai cuối của Lý Băng Băng, đấy là vai Bạch phát ma nữ, hay ma nữ tóc trắng, đây là nhân vật dân gian vào loại phổ biến nhất của Trung Quốc, nhưng quan trọng hơn là Bạch phát ma nữ cũng là tên của nhân vật và bộ phim thuộc dạng xuất sắc của điện ảnh Hồng Kông. Bạch phát ma nữ nổi tiếng đó là do đệ nhất mỹ nhân thập niên 1980 của Hồng Kông thủ vai, đó là Lâm Thanh Hà (cũng hay bị giao vai ác vì đẹp kiểu mặt lạnh!):

U2507P28T3D1982465F522DT20080410225.jpg Brigitte Lin picture by rungbachduong

Sự giống nhau thì khỏi nói luôn nhé, mọi người nhìn cũng thấy rồi. Vấn đề là The Forbidden Kingdom xây dựng Bạch phát ma nữ hơi bị khác xa so với truyện gốc. Bạch phát ma nữ của truyện gốc đa tính cách hơn nhiều và đáng thương hơn nhiều, nàng ta cả đời đi tìm thuốc trường sinh là để chữa cho người mình yêu, chứ có phải để được trường sinh bất lão đâu, Hollywood làm phim này chắc để trẻ con xem là chính nên 1. không có yêu đương, 2. không có máu đổ (đoạn Bạch phát ma nữ đập chú Jason như bị bông mà mãi không hộc tí máu nào!), 3. tuyến nhân vật đơn giản, ác ác hẳn, thiện thiện hẳn, đâm làm em Lý Băng Băng chết thảm quá Nhưng pay homage được nhiều thế là tốt quá rồi. Mà chắc ban đầu biên kịch định dựa theo Bạch cốt tinh (cho đúng cốt truyện) nhưng sau thấy có sẵn chữ "Bạch" nên đá luôn sang Bạch phát ma nữ .

À quên còn chú Jason tên đầy đủ là Jason Tripitikas, Tripitikas chính là tên tiếng Anh của ... Tam tạng hay Đường tam tạng. Vậy là phim này vừa pay homage cho phim kungfu Hồng Kông, văn hoá dân gian Tàu, văn học cổ điển Tàu (Tây du ký, báo Việt Nam toàn hoắng lên phim này là "Tân Tây du ký", thực ra thì nó chỉ dựa chút ít để pay homage thôi) và cả tín ngưỡng Phật - Đạo của Tàu, thật kinh khủng, thảo nào ăn khách ở Trung Quốc thế. Với khán giả Mỹ thì phim này cũng không khó xem như Kill Bill vì dù không hiểu gì về mấy cái pay homage thì vẫn xem được, hoặc chỉ hiểu một chút thì ngay đầu phim (đoạn poster phun ra toé loe) đã được cung cấp bao nhiêu hint rồi (đầu phim có hết poster của mấy phim, nhân vật được pay homage!). À đấy là còn không tính mấy đoạn pay homage cho Lý Tiểu Long vì phim Hollywood nào có ý định pay homage cho kungfu Tàu mà chả tương Lý Tiểu Long vào!

Nói chung là phim này được!

==
Mới sửa Hoàng Yến thành Kim Yến Tử. Giờ mới nhớ ra là thằng thần chiến tranh giống giống Nhị Lang thần, nhất là có đoạn đánh kích. Nhưng đoạn đánh nhau quyết định lại đánh đao như Quan công, chẳng biết đâu mà lần.

Mọi người có vẻ thắc mắc đoạn chuyển từ nói tiếng Trung sang tiếng Anh. Không biết bản tiếng Anh thế nào chứ bản tiếng Pháp thì câu tiếng Pháp đầu tiên mà Thành Long nói với Jason là "Nếu mày lắng nghe thì mày sẽ hiểu" để trả lời cho câu hỏi của thằng Jason: "Ông nói gì tôi không hiểu", mình chỉ "không hiểu" là có phải thuổng ý từ Hoàng tử nhỏ (Le Petit prince) không, trong Hoàng tử nhỏ có câu rất hay: "on ne voit bien qu'avec le cœur. L'essentiel est invisible pour les yeux" - "Chúng ta chỉ nhìn được mọi việc rõ ràng bằng trái tim, vì những điều quan trọng nhất không thể nhìn thấy được bằng con mắt".

==
Xem review trên LoveHKFilm thấy nhiều ý giống mình phết.

Sense and Sensibility (1995)


Lần đầu tiên có phim của Lý An mà mình cảm thấy hay! Không nhận thấy rõ cái chất Anh trong hình ảnh và không khí phim như ở Pride and Prejudice nhưng mà kịch bản chuyển thể và diễn xuất của nhân vật thì tuyệt vời. Hiển nhiên Emma Thompson đóng rất tốt vai của cô, Elinor Dashwood - nhân vật quan trọng nhất phim, nhưng Kate Winslet, mới có 20 tuổi cũng đóng rất đạt vai Marianna, cô đóng đạt và "mượt" vô cùng vai diễn của một cô gái trẻ chuyển từ sống nội tâm, lạnh lùng sang nồng nhiệt đến mức nông nổi rồi lại chuyển về đau khổ dằn vặt, nếu biết rằng đây mới chỉ là vai diễn lớn thứ hai của cô thì mới thấy Kate đã có tiềm năng "thành sao" sớm như thế nào. Mình thích cách Lý An và Emma Thompson xây dựng nhân vật, không có ai tốt một cách hoàn hảo, cũng không có ai xấu toàn diện, ai cũng có những phút mạnh mẽ và những phút yếu mềm, vấn đề chỉ là họ chọn "trái tim" (tình cảm) hay "khối óc" (lý trí) để bước trên đường đời mà thôi. Mình thích phim này hơn Pride and Prejudice, dù sao thì cặp Kate Winslet - Emma Thompson cũng rõ ràng là hơn nhiều lần cặp Keira Knightley - Rosamund Pikes.

The Painted Veil (2006)

Phim thuần túy tình cảm, có lồng bối cảnh chính trị Tàu những năm đầu thế kỷ 20 và thiên nhiên sơn thủy miền Trung Trung Hoa cho nó có tí khác lạ. Phim xem cũng được, Edward Norton vẫn diễn tốt như mọi khi, nhất là cặp mắt biết nói , em Watts đóng không tệ nhưng trông xấu quá, xấu hơn hồi đóng King Kong bao nhiêu. Phim xem nhẹ nhàng, lãng đãng nhưng lại thiếu cao trào hoặc là các chi tiết cao trào chưa được đẩy lên đến mức cần thiết, phần kết cũng không hay, chả hiểu sao IMDb chấm đến 7.6 .

In America (2002)

Phim được làm dựa trên trải nghiệm của chính đạo diễn cùng hai con gái (3 biên kịch) về cái chết của người em trai đạo diễn (cũng tên là Frankie). Vì thế nên nội dung phim khá cảm động, diễn xuất của hai bé gái (là hai chị em ruột ngoài đời) rất tốt, vai bà mẹ của Samantha Morton (từng xuất hiện ở VN từ khá lâu qua vai Jane Eyre) cũng không tồi, nhưng phim có tiết tấu quá chậm, nhiều đoạn sến và bốc phét, nhìn cuộc đời màu hồng quá! Các nhân vật từ lớn đến bé mồm đều ra rả triết lý, lại một điểm không thật nữa . Vì thế khó mà thích được, nhất là vừa xem trước đó Term of Endearment cũng nội dung hơi hơi giống nhưng chân thực, nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tóm lại là chả hiểu sao phim được chấm 7.9 trên IMDb

The Fountain (2006)

Phải nói là mình rất thích phim này! Cái tên Darren Aronofsky làm mình hơi sợ vì Requiem for a Dream mang màu sắc psy ảo giác quá. Tuy nhiên The Fountain "ít" psy hơn, không hiểu sao đọc phê bình phim người ta cứ cắt ra làm 3 câu chuyện, mình chỉ thấy 1, câu chuyện của hiện tại, câu chuyện của tình yêu sự sống và học cách đón nhận cái chết. Rachel Weisz thì quá xinh, quá hấp dẫn và thể hiện quá tốt vai diễn của một con người-cận-kề-cái-chết yêu đời, qua đôi môi, qua ánh mắt của cô, chỉ có tình yêu cuộc sống, người xem có lẽ cũng như anh "Hulk" Jackman, chẳng ai muốn cô phải chết. Nhưng cái chết không phải "là một bệnh dịch", nó là định mệnh không ai tránh nổi, Weisz cũng thế, và Jackman cũng phải học cách chấp nhận như thế.

Âm thanh và nhạc phim quá xuất sắc, chỉ đơn giản như tiếng khóc trẻ thơ nho nhỏ khi Jackman được thông báo rằng con khỉ Donovan đã được chữa lành, tinh tế vô cùng.

Thực sự không thể hiểu nổi vì sao phim này thất bại về mặt thương mại và phê bình đến thế, không thể hiểu nổi!