some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

dimanche 6 mars 2016

American Sniper (2014)




Có lẽ ở Hollywood không ngôi sao điện ảnh nào xứng đáng làm “biểu tượng nước Mỹ” hơn Clint Eastwood, người đã dành nửa đầu sự nghiệp đóng những vai anh hùng mã thượng mang đậm chất Mỹ để rồi nửa sau tập trung đạo diễn những bộ phim lấy đề tài là lịch sử, là thiên nhiên, là tính cách con người Mỹ. Xem phim của Eastwood người ta thường được thấy một nước Mỹ gai góc với những nhân vật có cá tính mạnh mẽ, sẵn sàng đương đầu với khó khăn, thử thách để rồi vươn lên đạt được ước mơ hay dành lấy công lý, giữ lại những giá trị Mỹ. American Sniper là bộ phim mới nhất của Eastwood mang cái phong cách ấy với nhân vật chính là một người hùng thực sự của nước Mỹ - Chris Kyle, tay súng bắn tỉa xuất sắc bậc nhất trong lịch sử quân sự Hoa Kỳ.



Texas, sùng đạo, yêu thích súng ống, trân trọng tinh thần cao bồi với trách nhiệm “làm chú chó bảo vệ đàn cừu trước lũ sói”, Chris Kyle (Bradley Cooper) lớn lên trong một không khí gia đình như thế. Những giá trị không thể “Mỹ” hơn ấy đã thúc đẩy Chris Kyle tình nguyện nhập ngũ để bảo vệ tổ quốc – “quốc gia vĩ đại nhất trên Trái Đất” sau khi chứng kiến khung cảnh đổ nát của đại sứ quán Mỹ ở châu Phi trong vụ đánh bom khủng bố năm 1998. Với năng khiếu thiện xạ bẩm sinh, Kyle nhanh chóng trở thành tay bắn tỉa xuất sắc của lực lượng biệt kích SEAL thuộc hải quân Hoa Kỳ. Trong thời gian khổ luyện chờ ngày ra chiến trường, Chris Kyle còn chiếm được trái tim của Taya (Sienna Miller) để rồi hai người trở thành vợ chồng chỉ một thời gian ngắn trước khi Kyle được điều động tới chiến trường khốc liệt nhất – Iraq. Tại đây Kyle đã trở thành “Huyền thoại” (Legend) với đồng đội và “Ác quỷ thành Ramadi” (The Devil of Ramadi) trong con mắt kẻ thù khi tài năng “bách phát bách trúng” của anh đã cứu thoát không biết bao nhiêu lính Mỹ và loại khỏi vòng chiến đấu gần 200 kẻ địch, một thành tích vào loại vô tiền khoáng hậu. Nhưng những chiến tích ấy không thể làm Kyle yên lòng, bởi hàng ngày anh vẫn phải đối mặt với cuộc chiến không hồi kết của quân Mỹ với những kẻ địch vô hình ẩn hiện giữa những tòa nhà đổ nát, giữa đám đông dân chúng Iraq ngùn ngụt lòng thù hận “những kẻ xâm lược da trắng”. Chứng kiến những cái chết của đồng đội vì bóng ma bắn tỉa của đối phương – một tay súng thiện xạ xuất thân là một vận động viên bắn súng chuyên nghiệp, Kyle dần trở thành “con nghiện” chiến trường, anh sẵn sàng từ bỏ vị trí bắn tỉa an toàn để trực tiếp cầm súng xông vào từng ngôi nhà khả nghi, ngay cả những lời van nài của Taya và tình yêu với hai đứa con bé bỏng xinh xắn cũng không thể ngăn cản Kyle hết lượt này đến lượt khác quay trở lại Iraq để “phục vụ tổ quốc”.



Sau khi công chiếu, dù diễn xuất của Bradley Cooper trong vai Chris Kyle nhận được nhiều lời khen ngợi, American Sniper lại vấp phải nhiều chỉ trích vì kịch bản phim không bám sát vào cuốn tự truyện gốc của chính Chris Kyle, vốn tập trung nhiều vào những trận chiến và những câu chuyện chiến trận đầy phấn khích qua lời kể của Kyle. Quả thực, tuy phần lớn thời lượng của phim xoay quanh bốn lần làm nhiệm vụ ở Iraq của Chris Kyle nhưng American Sniper lại gần với một bộ phim tiểu sử truyền thống hơn là một bộ phim khai thác những góc nhìn mới về chiến tranh như The Hurt Locker đã từng rất thành công cách đây vài năm. Với một Bradley Cooper đang ở độ chín trong sự nghiệp, khán giả được chứng kiến một Chris Kyle ngày càng táo bạo, bản lĩnh qua từng trận chiến, nhưng cũng ngày càng trở nên xa cách với vợ con, gia đình khi mà lẽ sống của anh nay chỉ còn nằm trên những đường đạn. Từ một chàng trai cởi mở, bộc trực với cặp mắt sáng tự tin ở đầu phim, Kyle dần trở thành một gã cựu binh lầm lì ít nói với cảm giác bất an và cảnh giác thường trực với mọi thứ xung quanh. Cách khắc hoạ tính cách của Kyle hẳn sẽ làm nhiều người nghĩ tới lời đề từ đau đớn và ám ảnh của Trung đội (Platoon), một trong những bộ phim xuất sắc nhất về Chiến tranh Việt Nam – “Nạn nhân đầu tiên của chiến tranh là những người ngây thơ, vô tội” (“The first casualty of war is innocence”). Lẽ ra American Sniper cũng đã có thể là một đại diện tiêu biểu của dòng phim mang đậm tinh thần phản chiến của Oliver Stone như Trung đội, Sinh ngày 14 tháng 7 (Born on the Forth of July) hay gần đây là The Hurt Locker của Kathryn Bigelow. Tuy nhiên phân đoạn cuối cùng của phim, khi Kyle thực sự trở về với cuộc sống, và cách khắc hoạ có phần một chiều “phe đối phương” – những người chắc chắn cũng có suy nghĩ, lý tưởng riêng trong hoàn cảnh đất nước của chính họ bị chiến tranh tàn phá, đã ít nhiều làm bộ phim trở nên nhạt nhòa, khi mà người xem không còn rõ thông điệp của American Sniper là ca ngợi những giá trị Mỹ thể hiện qua hình ảnh của Chris Kyle hay nói lên sức tàn phá khốc liệt của chiến tranh đối với tính cách, số phận của mỗi con người. Bởi thế nên dù Chris Kyle có bắn rất nhiều, trúng rất nhiều, nhưng American Sniper của anh lại chẳng thể “bắn trúng” tâm hồn khán giả, khiến họ phải rung động như cái thời của Gran Torino (2008) đậm chất nhân văn, khi mà viên cựu binh Walt Kowalski dù không cần nổ một phát súng nào vẫn khiến cho người xem phải nhớ, phải suy nghĩ.       




====

Bản đã được biên tập trên Zing.

Foxcatcher (2014)




Tháng Một năm 1996, ngay trước thềm Thế vận hội mùa hè sẽ được tổ chức tại Atlanta, cả nước Mỹ chấn động vì cái chết của Dave Schultz, đô vật đương kim vô địch thế giới tại thời điểm đó và là ngôi sao sáng của làng vật nước Mỹ cả trên vai trò vận động viên và huấn luyện viên. Điều còn kinh ngạc hơn trong vụ án mạng này đó là kẻ thủ ác lại không phải ai khác ngoài John du Pont, người thừa kế của dòng họ du Pont giàu có bậc nhất nước Mỹ và là người tài trợ chính cho đội tuyển vật Hoa Kỳ và câu lạc bộ vật Foxcatcher nơi Dave Schultz tham gia huấn luyện và thi đấu. Bị kết án 30 năm tù, John du Pont chết trong trại giam ở tuổi 72 vào năm 2010 và được an táng trong chiếc áo đồng phục của đội vật Foxcatcher theo đúng ý nguyện của ông ta. Cho đến những giờ phút cuối cùng, du Pont cũng không hé răng một lời về lý do tại sao năm đó ông ta lại xả 3 phát súng vào người Dave Schultz và cũng không ai có thể giải thích nổi một học giả có tiếng, một nhà tài trợ được các vận động viên yêu quý, một cổ động viên nhiệt thành của môn vật như John du Pont lại có thể hành động một cách tàn nhẫn đến vậy.



Có lẽ một phần nào đó muốn đưa ra câu trả lời cho vụ án mạng năm 1996, bộ phim Foxcatcher của đạo diễn Bennett Miller mang tới cho khán giả chân dung của kẻ thủ ác – John du Pont, nạn nhân – Dave Schultz, và cầu nối giữa hai người – Mark Schultz, em trai của Dave và cũng là một đô vật nổi tiếng của lò Foxcatcher. Sinh ra trong một gia đình tan vỡ, hai anh em Dave (Mark Ruffalo) và Mark (Channing Tatum) gắn bó với nhau từ tuổi thơ khó khăn bất định tới những giờ phút vinh quang trên sới vật (cả hai anh em đều giành huy chương vàng tại Thế vận hội mùa hè năm 1984). Nhưng khác với Dave-con người của gia đình với hình xăm “KIDS” (lũ trẻ con) trên mu bàn tay, Mark sống tuềnh toàng, cô độc với hy vọng một ngày kia sẽ trở thành đô vật giỏi nhất thế giới cho dù hàng ngày anh vẫn phải tập luyện dưới cái bóng che chở của người anh Dave. Cơ hội đổi đời đến với Mark Schultz khi anh được John du Pont (Steve Carell) ngỏ lời tài trợ với lý do những đô vật như anh xứng đáng được nước Mỹ tôn trọng và đãi ngộ. Không chỉ được trang bị điều kiện tập luyện và ăn ở tốt hơn trước kia gấp nhiều lần tại trang trại Foxcatcher rộng mênh mông của John du Pont, Mark còn tìm thấy ở du Pont một người có cùng cảnh ngộ, cùng chí hướng vươn tới đỉnh cao. Tuy giàu có hơn Mark ngàn vạn lần với đủ người hầu kẻ hạ nhưng về cơ bản John du Pont cũng là một kẻ cô độc. Jean du Pont (Vanessa Redgrave), mẹ của John vẫn còn sống, nhưng bà chỉ quan tâm tới lũ ngựa quý và bỏ mặc đứa con út với những bộ sưu tập tem, chim chóc, hay môn đấu vật mà bà chỉ coi là thứ thể thao “hạ cấp”. Cũng như Mark, John du Pont chưa bao giờ có bạn bè và có lẽ cái hoàn cảnh hết sức dị biệt ấy đã tạo nên một nhà triệu phú giàu có về mặt tiền bạc nhưng vô cùng nghèo nàn về mặt tình cảm với một khuôn mặt cứng đờ không có khả năng bộc lộ cảm xúc.



Niềm vui chẳng tày gang, Mark nhận ra rằng đối với John du Pont, anh và cả đội vật Foxcatcher chẳng qua cũng như những con ngựa của bà mẹ ông ta – chỉ là công cụ để nhà triệu phú cô độc tìm cho mình chút phù hoa ảo ảnh. Sự phù phiếm của du Pont khiến tinh thần và thành tích của Mark nhanh chóng đi xuống, tới mức ông ta buộc phải mời Dave Schultz về huấn luyện và vực dậy đội vật Foxcatcher. Sự chín chắn và kinh nghiệm lão luyện của Dave đã kéo Mark trở lại, nhưng đồng thời lại đẩy John du Pont về với thực tại rằng ông ta không thể làm “con đại bàng” (John tự gọi mình là “Eagle”) của đội vật Foxcatcher, nhất là với sự hiện diện của con đại bàng thực sự Dave Schultz. Cùng với việc bà mẹ già qua đời, John du Pont dần thu mình thành ông vua cô độc của cái vương quốc phù hoa không một tiếng động, không một bóng người ở trang trại Foxcatcher. Với những tham vọng phù phiếm nay bị kìm hãm trong cái nhà tù tinh thần ấy, John du Pont giờ đây chẳng khác gì thùng thuốc súng trực chờ ngày bùng nổ như bao thùng thuốc súng trong quá khứ đã từng đem lại danh vọng và tiền bạc cho nhà du Pont danh tiếng của ngành công nghiệp vũ khí.   



Nếu không đọc bảng phân vai của Foxcatcher có lẽ hiếm ai có thể nhận ra rằng người thủ vai John du Pont lạnh lùng với đôi mắt nhiều ẩn ức lại chính là Steve Carell, diễn viên hài từng cực kì thành công với chuỗi phim truyền hình The Office và rất nhiều vai hài ấn tượng trong The 40-Year-Old Virgin, Date Night hay Despicable Me (Carell lồng tiếng cho vai Gru). Trong Foxcatcher, người xem được chứng kiến một Carell thay đổi hoàn toàn cả về ngoại hình và phong cách diễn xuất. Thay vào một Carell luôn mang lại tiếng cười, người xem chỉ thấy một John du Pont vô cảm, cô đơn tới mức đau đớn, nhân vật mà chỉ riêng khuôn mặt không cảm xúc với cặp mắt buồn bã và dáng đi lầm lũi thôi đã đủ mang lại cảm giác thương cảm nhưng cũng có chút gì đó lành lạnh đáng sợ cho người xem. Nhân vật đối trọng với John du Pont là Mark Schultz được giao cho một diễn viên cũng nổi tiếng chủ yếu với các bộ phim hài như Magic Mike21 Jump Street là Channing Tatum. Và xuất sắc không kém Steve Carell, Channing Tatum đã hoàn toàn biến thành Mark Schultz - luôn mạnh mẽ trên sới vật, luôn hừng hực quyết tâm tập luyện, thi đấu để chiến thắng nhưng lại yếu đuối và ngây thơ ngoài đời thường. Dave Schultz, nhân vật mang lại sự cân bằng giữa hai trạng thái cực độ về cả thể chất và tinh thần ấy được giao cho Mark Ruffalo, người vốn luôn được khán giả yêu quý vì phong cách diễn xuất và vẻ ngoài điềm đạm, chắc chắn và đầy tin tưởng. Bộ ba Carell-Tatum-Ruffalo mỗi người mỗi vẻ đã biến Foxcatcher trở thành một trận đấu vật căng thẳng tới cực độ giữa những trạng thái cảm xúc đối lập, giữa tham vọng và nhân tính, giữa danh vọng phù phiếm và khát khao chiến thắng thật sự. 

Nếu như trong thể thao, một trận đấu vật chắc chắn sẽ có kẻ thắng người thua, thì ở sới vật Foxcatcher chẳng ai có thể là người thắng cuộc, bởi những tổn thương về mặt tinh thần thường không bao giờ lành. Và ở giữa cái bối cảnh rộng lớn và u buồn của trang trại Foxcatcher, người xem được chứng kiến những tổn thương ấy ngày một lớn lên, ngày một toác ra báo hiệu những bi kịch khó lòng tránh khỏi. Không ai có thể nói được rằng cách tiếp cận của đạo diễn Bennett Miller trong Foxcatcher là đúng với những gì đã xảy ra trong quá khứ với John du Pont, với anh em Dave-Mark, hay Foxcatcher đã giải thích được động cơ thật sự khiến John hạ sát Dave. Nhưng xét trên phương diện điện ảnh, Bennet Miller đã rất thành công trong việc xây dựng nhân vật cho Foxcatcher với những số phận, tính cách và bề ngoài hết sức riêng biệt. Có thể xem xong phim khán giả sẽ quên những đoạn đối thoại giữa bộ ba John du Pont và anh em Dave, Mark Schultz, nhưng có ai có thể quên ánh mắt ám ảnh của John du Pont ngồi trên chiếc “ngai vàng” của ông ta giữa căn phòng trống hay những giờ phút thất vọng đến cùng cực của Mark khi thua cuộc. Đây chính là lý do vì sao bộ phim xuất hiện trong rất nhiều danh sách “phim hay nhất năm 2014” dù kịch bản không quá phức tạp với một cái kết hầu như người xem nào cũng đã biết trước khi xem phim. Đôi khi những bộ phim “đơn giản” nhưng khắc họa được sâu sắc những tính cách, tâm trạng khác nhau của con người lại là những bộ phim “phức tạp” nhất, và Foxcatcher xứng đáng là một bộ phim như thế.

====

mercredi 2 mars 2016

Ngọa hổ tàng long 2 (2016)




Năm 2000, bộ phim Ngọa hổ tàng long của đạo diễn Lý An dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Vương Độ Lư đã gây tiếng vang lớn ở Hollywood khi không những trở thành bộ phim võ hiệp Trung Hoa đầu tiên giành giải thưởng Oscar danh giá cho phim ngoại ngữ xuất sắc nhất mà còn trở thành bộ phim tiếng nước ngoài ăn khách nhất trong lịch sử thị trường phim Bắc Mỹ. Hình ảnh hào sảng khí khái của Châu Nhuận Phát qua vai diễn Lý Mộ Bạch, những pha đấu võ đẹp đến mê lòng giữa Lý Mộ Bạch với Du Tú Liên (Dương Tử Quỳnh) hay Ngọc Kiều Long (Chương Tử Di), và những cung bậc cảm xúc khác nhau nhưng rất Á Đông giữa Du Tú Liên với Lý Mộ Bạch, giữa La Tiểu Hổ (Trương Chấn) với Ngọc Kiều Long đã thực sự chinh phục được Hollywood và mở ra một giai đoạn thành công cho dòng phim võ hiệp tại thị trường mới này. 16 năm sau thành công của đạo diễn người Đài Loan Lý An, tới lượt phần tiếp theo trong bộ năm tiểu thuyết Hạc thiết hệ liệt của nhà văn Vương Độ Lư là Thiết kỵ ngân bình được chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh với tựa đề Ngọa hổ tàng long: Thanh Minh bảo kiếm.


Sau cái chết của Lý Mộ Bạch, Du Tú Liên (Dương Tử Quỳnh) mai danh ẩn tích trong giang hồ suốt 18 năm trước khi quay trở lại Bắc Kinh để viếng người bạn cũ vừa qua đời là Bối Lặc Gia – viên quý tộc năm xưa được Lý Mộ Bạch trao lại Thanh Minh kiếm, thanh kiếm báu danh tiếng bậc nhất trong thiên hạ. Đánh hơi được nơi lưu giữ thanh bảo kiếm có sức mạnh bá chủ, tên đại ma đầu Đới Diêm Vương (Jason Scott Lee) theo lời khuyên của mụ phù thủy mù Cửu U Nữ (Nguyên Lệ Kỳ) liền phái gã đồ đệ non nớt Ngụy Phương (Harry Shum) tới tư dinh của Bối Lặc Gia để ăn trộm thanh kiếm. Tại đây Ngụy Phương chạm trán với một kẻ trộm kiếm khác là Tuyết Bình (Natasha Liu Bordizzo), cô gái trẻ với tài khinh công để rồi bị Du Tú Liên phát hiện và bắt giữ. Kịp thời che giấu thân phận, Tuyết Bình tiếp tục kiếm tìm cơ hội ăn cắp cây bảo kiếm bằng việc xin làm đồ đệ của nữ cao thủ họ Du. Về phần mình, đứng trước mối đe dọa của Đới Diêm Vương với những trợ thủ có võ công cao cường như sát thủ Đoạn Hồn Oanh (Ngô Thanh Vân) hay Thiết Ô Nha (Viên Chi Chính), Du Tú Liên phải cậy nhờ tới sự trợ giúp của tay kiếm khách bí ẩn Mặc Lang (Chân Tử Đan) cùng tứ đại cao thủ Ngân Tiêu (Trần Ngọc Vân), Phi Đao (Chris Pang), Sấm Quyền (Woon Young Park), và Quy Mã (Darryl Quon). Vừa phải đối mặt với tình thế nội công ngoại kích để bảo vệ Thanh Minh kiếm, Du Tú Liên còn phải đương đầu với những kí ức đau buồn gắn liền với số phận thanh kiếm và người kiếm khách chủ nhân của nó năm xưa.


Có lẽ điều đầu tiên khán giả sẽ nghĩ tới sau khi xem xong Ngọa hổ tàng long 2 là chất lượng kịch bản của phim. Để so sánh, bộ ba nhà biên kịch Vương Huệ Linh – Thái Quốc Vinh – James Schamus của Ngọa hổ tàng long đã hết sức thành công trong việc chuyển thể tinh thần võ hiệp phương Đông của nhà văn Vương Độ Lư lên màn ảnh lớn nhưng cũng thổi vào kịch bản của phim một hơi thở hết sức thời đại về khát khao tự do, khát khao được sống của những hiệp khách bị ràng buộc bởi lễ giáo, bởi truyền thống. Tuy có rất nhiều chi tiết tương đồng về mặt cốt truyện và xây dựng nhân vật, nhưng kịch bản Ngọa hổ tàng long 2 lại hoàn toàn thiếu đi chiều sâu ý nghĩa và sự kết hợp hài hòa Đông-Tây của bộ phim gốc. Hẳn nhiều người sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng nhà biên kịch người Mỹ John Fusco là người chắp bút duy nhất cho kịch bản phim, bởi Fusco cũng chính là tác giả kịch bản The Forbidden Kingdom (Vua Kung Fu, 2008) – bộ phim đầu tiên có sự góp mặt chung của hai huyền thoại phim võ thuật Thành Long và Lý Liên Kiệt nhưng lại bị chỉ trích là một bộ phim hoàn toàn “Hollywood hóa”. Kịch bản Ngọa hổ tàng long 2 cũng vấp phải chính lối mòn này khi cố tạo lại chất anh hùng khí khái tràn đầy trong tác phẩm gốc nhưng lại thiếu hoàn toàn sự chăm chút cho những triết lý Á Đông về lòng trung thành, về tinh thần trọng nghĩa khinh tài, về những phép tắc lễ giáo vốn là nền tảng của dòng phim kiếm hiệp. Nhưng nếu ít ra The Forbidden Kingdom cũng có cốt truyện liền mạch, nhất quán, dễ nắm bắt thì người xem Ngọa hổ tàng long 2 lại có cảm giác phải chứng kiến một câu chuyện rời rạc, thiếu điểm nhấn, thiếu sự kết nối bất chấp việc phim sử dụng bố cục ba hồi cơ bản thường thấy. Tương tự như vậy, tuyến nhân vật của phim được phát triển không đều, thiếu trọng tâm khiến cho khán giả khó lòng nhận ra nhân vật trung tâm của tác phẩm là ai, sự biến đổi về mặt suy nghĩ, tình cảm của họ ra sao xuyên suốt bộ phim. Đây là điều hết sức đáng tiếc bởi tuyến nhân vật của Ngọa hổ tàng long 2 có rất nhiều nhân vật có tiềm năng cho việc khai thác triệt để các xung đột nội tâm như Ngụy Phương hay Tuyết Bình theo cách Lý An đã tạo nên một Ngọc Kiều Long, một La Tiểu Hổ khiến khán giả phải nhớ, phải suy tư trong Ngọa hổ tàng long. Trung tâm của các bộ phim kiếm hiệp châu Á là các hiệp khách, và khi một bộ phim như Ngọa hổ tàng long 2 thiếu đi những hình ảnh hiệp khách đáng nhớ thì người xem khó lòng có thể cảm nhận tinh thần của bộ phim hay toàn tâm toàn ý thưởng thức tác phẩm như một đại diện thực thụ của dòng phim kiếm hiệp.   


Đạo diễn của Ngọa hổ tàng long 2 là Viên Hòa Bình, một trong những tên tuổi lớn nhất của dòng phim võ hiệp Trung Hoa. Không chỉ nổi tiếng trong vai trò chỉ đạo võ thuật (Viên Hòa Bình từng năm lần giành Giải thưởng điện ảnh Hồng Kông cho chỉ đạo hành động xuất sắc nhất), nhiều bộ phim dưới bàn tay đạo diễn của huyền thoại họ Viên đã trở thành những tác phẩm tinh tuyền của điện ảnh Hồng Kông và giúp tạo dựng tên tuổi cho những ngôi sao võ thuật xứ Hương Cảng như Thành Long (phim Túy quyền năm 1978), Hồng Kim Bảo (phim Lâm Thế Vinh năm 1979), hay Lý Liên Kiệt và Dương Tử Quỳnh (phim Thái cực Trương Tam Phong năm 1993). Ở bên ngoài Hồng Kông, Viên Hòa Bình cũng là cái tên quen thuộc với điện ảnh Hollywood khi ông là người chịu trách nhiệm biên đạo những cảnh đấu võ đáng nhớ của loạt phim Ma trận, Kill Bill, và của chính Ngọa hổ tàng long của đạo diễn Lý An. Tuy vậy, dù có yêu quý Viên Hòa Bình đến mấy thì hẳn người hâm mộ cũng phải thừa nhận rằng các bộ phim của đạo diễn họ Viên thường có cấu trúc đơn giản với trọng tâm là các trường đoạn giao đấu, tuyến nhân vật trong các bộ phim đó cũng đáng nhớ nhưng là vì hình ảnh khí khái, anh hùng chứ không phải vì chiều sâu nội tâm của họ được đạo diễn chăm chút. Ngọa hổ tàng long 2 vì thế mà thiếu hẳn đi cách kể truyện giản dị bằng ngôn ngữ hình ảnh tưởng như dễ nắm bắt nhưng lại rất nhiều lớp lang, cùng bề dày tinh thần tình cảm của nhân vật mà Lý An đã đem lại cho bộ phim gốc. Thay vào đó, Ngọa hổ tàng long 2 của Viên Hòa Bình dùng chính những đoạn độc thoại hoặc đối thoại dài dòng của Du Tú Liên, của Tuyết Bình để kể lại truyện phim vốn đơn giản, mang tính công thức và không có nhiều chi tiết đáng nhớ, và vì thế bỏ qua thế mạnh cơ bản của ngôn ngữ điện ảnh, đó là ngôn ngữ của hình ảnh. Việc bộ phim sử dụng nhiều bối cảnh xa lạ với dòng phim kiếm hiệp như các cao nguyên vách đá đậm chất Hollywood (nhiều phân đoạn của phim được quay tại New Zealand) lại càng khiến khán giả cảm thấy hẫng hụt với Ngọa hổ tàng long 2 vì khoảng cách quá lớn giữa cái mác kiếm hiệp Trung Hoa của phim và nội dung thực sự mà tác phẩm đem lại. Phần đồ họa máy tính không thực sự có chất lượng của bộ phim cũng làm phần bối cảnh của Ngọa hổ tàng long 2 để lại nhiều vết gợn đối với khán giản. 


Ngay đối với các trường đoạn võ thuật, giao đấu vốn là thế mạnh cơ bản của Viên Hòa Bình, hẳn khán giả cũng khó có thể hài lòng khi Ngọa hổ tàng long 2 sử dụng kỹ thuật cắt cảnh nhanh, đổi góc máy liên tục cho các trường đoạn này. Thoạt nhìn cách quay và biên tập như vậy có thể giúp đẩy cao tốc độ của các cảnh hành động, khiến các cảnh này có cảm giác phức tạp, hấp dẫn. Tuy nhiên cách dựng phim này lại khiến các cảnh giao đấu võ hiệp nhanh chóng trở nên nhàm chán bởi khán giả không thể thưởng thức các đòn thế, cách thức thi triển võ công của các nhân vật, vốn luôn là điểm nhấn của dòng phim kiếm hiệp. Sự hiện diện của những ngôi sao thượng thặng của dòng phim này như Chân Tử Đan hay Dương Tử Quỳnh vì thế cũng không giúp bộ phim trở nên hấp dẫn, nhất là khi một chuyên gia quyền thuật tay không như Chân Tử Đan lại phải bó mình trong vai trò một kiếm khách chỉ sử dụng kiếm mà bỏ qua quyền cước. 


Không mạnh về mặt nội dung và kỹ thuật, Ngọa hổ tàng long 2 cũng lại không có được một dàn diễn viên thực sự xuất sắc. Nếu như Ngọa hổ tàng long giúp Hollywood biết tới uy lực thực sự của ngôi sao Châu Nhuận Phát đồng thời tạo nên hai ngôi sao mới cho điện ảnh tiếng Hoa là Trương Chấn và Chương Tử Di thì dàn diễn viên đa quốc tịch của Ngọa hổ tàng long 2 lại không để lại nhiều dấu ấn với một Dương Tử Quỳnh mệt mỏi, một Chân Tử Đan khô cứng, và phát hiện mới Natasha Liu Bordizzo dù rất ăn hình nhưng lại không thể hiện được khả năng diễn xuất thực sự. Trong bối cảnh ấy thì nữ diễn viên Việt Nam Ngô Thanh Vân trong vai nữ sát thủ Đoạn Hồn Oanh mới lại chính là người để lại ấn tượng khi Thanh Vân đã tận dụng thành công mọi phân đoạn cô tham gia để khiến khán giả phải nhớ tới một Đoạn Hồn Oanh không chỉ có võ công cao cường mà còn hết sức nham hiểm, máu lạnh đúng chất một sát thủ của dòng phim kiếm hiệp.


Thông thường khi làm phần kế tiếp (“sequel”) hoặc làm lại (“remake”) một tác phẩm nổi tiếng, các đạo diễn thường cố gắng giữ lấy phần hồn của tác phẩm gốc và khoác lên nó một dáng vẻ mới. Nếu so với Ngọa hổ tàng long thì Ngọa hổ tàng long 2 không có được một dáng vẻ mới mẻ cần có, và bộ phim cũng chẳng giữ lại được phần hồn sâu sắc của tác phẩm gốc, ngoại trừ phần nhạc phim xuất sắc của Shigeru Umebayashi với giai điệu buồn phảng phất của A Love Before Time – ca khúc gốc của Ngọa hổ tàng long. Trong bộ phim Du Tú Liên có nói tới việc Thanh Minh kiếm chỉ có thể thực sự phát huy uy lực của nó trong tay một hiệp khách thực sự. Có lẽ Ngọa hổ tàng long 2 chưa thể là người hiệp khách thực sự đối với tác phẩm gốc của Vương Độ Lư theo cách Lý An và Ngọa hổ tàng long đã làm được.


=====