some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

samedi 27 mars 2010

Bodyguards and Assassins (2009)


Phim này tên tiếng Trung là Thập nguyệt vây thành (thành [HK] bị vây vào tháng 10) - 4 chữ đủ tóm tắt nội dung (tương đối) đơn giản của phim: Tháng 10 năm 1906 Tôn Văn (Trương Hàm Dư của Hiệu lệnh tập kết, đố ai nhận ra được diễn viên này sau lớp hóa tráng dày đặc) tới Hồng Kông để họp bàn với đại diện 13 tỉnh Trung Quốc về kế hoạch lật đổ nhà Thanh, để đối phó Từ Hy Thái Hậu phái sát thủ xuất sắc nhất, Diêm Hiếu Quốc (Hồ Quân, một người Mãn thứ thật, lần này vẫn tóc dài nhưng lông mi bị cạo sạch), của mình tới Hồng Kông với nhiệm vụ duy nhất là giết cho bằng được "Tôn tặc". Nhiệm vụ bảo vệ lãnh tụ phong trào dân chủ Trung Hoa được đặt trong tay của Trần Tiểu Bạch (Lương Gia Huy), một chủ báo có tư tưởng cách mạng với sự giúp đỡ tích cực về tiền bạc của Lý Ngọc Đường (Vương Học Kỳ), một đại phú gia của đất Hương cảng. Nhóm bảo vệ Tôn Văn trong mấy tiếng ngắn ngủi của ông ở Hồng Kông gồm có:

* Lý Trọng Quang (Vương Bách Kiệt), con trai duy nhất của Lý Ngọc Đường và là người duy nhất mà họ Lý không muốn dính dáng vào nhiệm vụ thập tử nhất sinh này. Tuy mới 17 tuổi nhưng Trọng Quang được Trần Tiểu Bạch "tiêm nhiễm" tư tưởng Tam dân của Tôn Văn và nhất quyết hi sinh để bảo vệ "thần tượng".
* Lưu Úc Bạch (Lê Minh), đại công tử và cao thủ thiết phiến (quạt sắt) nhưng vì nhỡ mê ... vợ lẽ của bố (Lý Gia Hân trong một vai hết sức "bình hoa di động" kéo dài chừng ... 5 giây) nên bỏ đi lang thang với vết thương lòng không bao giờ lành. Lưu công tử coi việc Lý Ngọc Đường nhờ mình bảo vệ Tôn Văn là một cơ hội giải thoát cho bản thân chứ chẳng quan tâm xem mình phải bảo vệ người thế nào.
* A Tứ (Tạ Đình Phong), người kéo xe của Lý Ngọc Đường. Ngoài tình cảm dành cho người vợ sắp cưới A Thuần (Chu Vận, diễn viên nổi tiếng vì là ... vợ của Khương Văn) thì A Tứ chỉ có niềm vui duy nhất là làm vừa lòng lão gia của mình. Đây cũng là lý do mà A Tứ hăng hái tham gia bảo vệ Tôn Văn vì với cái vốn 50 chữ của mình thì A Tứ khó lòng mà hiểu được "lý tưởng" của Tôn tiên sinh.
* Phương Hồng (Lý Vũ Xuân), con gái của tướng quân Phương Thiên (Nhậm Đạt Hoa), người bị nhóm sát thủ của Diêm Hiếu Quốc sát hại trước khi kịp tham gia đội bảo vệ Tôn Văn. Vì thế Phương Hồng đi theo Lý Ngọc Đường chỉ với lý do duy nhất là được trả thù và báo hiếu cho người bố đã mất.
* Vương Phục Minh (Mengke Bateer, tuyển thủ bóng rổ Trung Quốc), một người bán đậu phụ rán xuất thân là môn sinh Thiếu Lâm tự. Với dáng vóc khổng lồ, sức khỏe vô địch và võ thuật học từ Thiếu Lâm tự, Phục Minh là niềm hy vọng của Lý Ngọc Đường trong nhiệm vụ lần này.
* Trầm Trọng Dương (Chân Tử Đan), một cảnh sát ngày đêm mê mệt với cờ bạc và tham nhũng. Chính Trầm Trọng Dương là người chỉ điểm nhóm Phương Thiên, Trần Tiêu Bạch cho Diêm Hiếu Quốc, nhưng phút cuối họ Trầm lại quay về phe Lý Ngọc Đường sau khi được vợ cũ, nay là vợ lẽ của Lý lão gia, Nguyệt Như (Phạm Băng Băng, vẫn xinh đẹp và yếu ớt - "nguyệt như" là "mỏng manh như ánh trăng" như thời Hoàn châu cách cách) thuyết phục.

Nếu không tính chính Lý Ngọc Đường được coi là nhân vật đứng ngoài cuộc thì nhóm này có đúng 7 người theo phong cách Shichinin no Samurai của Kurosawa, phim còn có nhiều cảnh homage khác mà tiêu biểu nhất là cảnh xe kéo lăn xuống dốc theo phong cách Chiến hạm Potemkin, có hẳn một cảnh Lưu công tử đứng trên cầu thang đánh lại muôn người theo kiểu Châu Tinh Trì trong Tuyệt đỉnh công phu. Nội dung phim nhìn chung không có gì đáng nói vì kết cấu đơn giản, không có twist-and-turn hoặc yếu tố bất ngờ nào, nhân vật cũng giản dị theo phong cách blockbuster Mỹ, chỉ có "giáo dục" về tinh thần Tôn Trung Sơn hơi bị nhiều, đặc biệt là ở nửa đầu của phim cộng thêm việc phim hơi lạm dụng các cảnh suy tư, đau đớn (kể cả vua tay chân Chân Tử Đan cũng bị kéo vào những cảnh này) để "mua cảm xúc" của khán giả, dù sao vẫn phải thừa nhận cách làm này của đạo diễn Trần Đức Sâm và giám chế Trần Khả Tân cũng không đến nỗi tồi, có lẽ là tiếp nối truyền thống của bộ phim "tưởng là hành động mà không phải là hành động" Đầu danh trạng của Trần Khả Tân. Nguyên nửa thời gian đầu của phim được dành cho việc xây dựng hình ảnh của từng nhân vật trong nhóm bảo vệ và Diêm Hiếu Quốc để chuẩn bị cho cuộc đối đầu giữa hai phe trong nửa sau phim. Phần climax của phim được làm khá tốt với bối cảnh Hồng Kông đầu thế kỷ 20 được làm rất thật (có lẽ Trần Khả Tân đã phải đổ rất nhiều tiền bạc vào việc dựng trường quay và CGI), các pha hành động như thường lệ vẫn được Chân Tử Đan hoàn thành xuất sắc, đặc biệt là pha rượt đuổi trên phố giữa Chân Tử Đan và Lê Cung (ngôi sao võ thuật người Mỹ gốc Việt) được làm cực kì ấn tượng và chân thật theo phong cách Bourne (mà có khi còn hơn Bourne!), tiếc là các pha đối đầu giữa Chân Tử Đan với Lê Cung, Lê Minh và nhóm sát thủ bị làm hơi qua loa có lẽ với ý đồ tập trung chủ yếu vào tâm trạng nhân vật, khiến khán giả hơi mất hứng, nhất là sau khi các nhân vật này (Lưu Úc Bạch, Vương Phục Minh) đã được cố xây dựng theo mẫu anh hùng cổ điển và xứng đáng với những pha võ thuật "hoành tráng" hơn. Nhưng một lần nữa vẫn phải công nhận là Trần Đức Sâm đã xây dựng được khá nhiều hình ảnh đẹp, hình tượng Vương Phục Minh mình đầy thương tích vẫn cố hét to bảo vệ Tôn Văn rất giống với tích Điển Vi tay không bảo vệ Tào Tháo ở Uyển Thành, còn hình ảnh Lưu Úc Bạch tóc dài phất phơ cầm chiếc quạt sắt đối đầu với kẻ địch đông gấp bội thì chẳng khác nào truyện của Kim Dung hay Triệu Vân một ngựa hãm quân Tào. Vì vậy dù kịch bản không có gì đáng chú ý nhưng Bodyguards and Assassins vẫn là một phim xem được và xứng đáng với số tiền ở tầm cỡ blockbuster Hồng Kông của nó.