some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

Affichage des articles dont le libellé est 1942 film. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est 1942 film. Afficher tous les articles

dimanche 29 octobre 2023

Matthew Perry, aka. Chandler Bing (1969 - 2023)

 

This quote above from “The One with Rachel’s Other Sister” (S09E08) is not only a very typical dialogue from the ever self-deprecating Chandler Bing, but turns out to be a prophecy as well. To me, Chandler is always the best character with the most memorable moments in any of the ten seasons of “Friends” and IS the true definition of a good and kind-hearted friend that anyone, including me, could hope for.

So long Mr. Bing, thank you for all the laughs and optimism that you brought me at my very lowest. I hope you will enjoy your afterlife as much as I will always enjoy your banters with your friends in “Friends”.

mercredi 6 avril 2011

Bụi quý (phần 2)

Chishu Ryu trong Il était un père


Trong phần này tôi muốn nói tới hình ảnh người cha trong hai bộ phim của Ozu làm cách nhau 20 năm, đó là Il était un père (There Was a Father, 1942) và Le Goût du saké (An Autumn Afternoon, 1962).

Như đã nói ở phần đầu tiên, các bộ phim xuất sắc trong sự nghiệp của Ozu chỉ xoay quanh những câu chuyện về gia đình, về tình cảm gia đình. Trong những câu chuyện ấy của Ozu hình ảnh người cha luôn có một vị trí đặc biệt, từ một ông bố nhu nhược nhưng rất yêu thương con trong Gosses de Tokyo (I Was Born, But..., 1932 - phim câm) tới những người cha hết mực hi sinh vì con cái trong Il était un père, Printemps tardif (Late Spring, 1949) hay Le Goût du saké. Nhân vật người cha trong phim của Ozu luôn được đạo diễn khắc họa hết sức chân trọng, đẹp đẽ, đó luôn là những ông bố ít nói, bề ngoài nhiều khi nhu nhược, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn luôn là tình yêu thương con cái tha thiết. Có lẽ Ozu, một đứa con sống thiếu hơi ấm người cha trong nhiều năm (vì công việc làm ăn nên bố Ozu phải gửi gia đình về quê để ông ở lại một mình trên Tokyo làm việc, ông mất năm 1934 khi sự nghiệp của Ozu chỉ mới ở giai đoạn bắt đầu), đã đặt hết vào phim của ông những tưởng tượng đẹp đẽ của mình về bố (có đứa con nào lại không thần tượng hóa hình ảnh người cha khi phải sống xa bố?) cùng những khao khát về hình ảnh một ông bố lý tưởng, điều mà Ozu-một người chưa từng lập gia đình không thể vươn tới được. Nếu như Setsuko Hara luôn là người đảm nhận vai những người phụ nữ hiều hậu, cam chịu trong phim của Ozu thì đạo diễn lại luôn lựa chọn Chishu Ryu cho vai những người cha của ông. Có vẻ ngoài gầy gò, hiền lành và thoáng chút chất phác theo kiểu nông dân, Ryu là lựa chọn không thể tốt hơn cho hình ảnh những ông bố "theo kiểu Ozu" và thực tế là cách diễn nhẹ nhàng, cách đọc thoại chậm rãi, thậm chí là hơi "ê a" của Ryu đã chứng tỏ ông không hề phụ sự tin tưởng của Ozu dành cho mình.

Il était un père được Ozu thực hiện năm 1942 khi nước Nhật bắt đầu thực sự dấn mình vào cuộc chiến tàn khốc. Shuhei Horikawa (Chishu Ryu) là một ông giáo huyện sống trong cảnh "gà trống nuôi con" sau khi góa vợ, Horikawa được đám học trò cấp II hết sức kính trọng vì sự nghiêm túc và thái độ quan tâm của ông dành cho các em. Cuộc đời bình lặng của Horikawa và đứa con trai bị xáo trộn bởi một bi kịch - trong chuyến dã ngoại mà ông tổ chức, một học trò của Horikawa đã không nghe lời thầy giáo chèo thuyền ra giữa hồ để rồi bất ngờ gặp tai nạn và chết đuối. Cực kì ân hận vì cái chết đau đớn của học trò, Horikawa bỏ nghề giáo bất chấp sự khuyên can của đồng nghiệp và đứa con trai. Cuộc sống khó khăn, ông buộc phải để con trai ở quê nhà ăn học còn mình khăn gói lên Tokyo tìm việc để kiếm tiền nuôi con. Thời gian trôi đi, công việc văn phòng của Horikawa tuy nhàm chán, cô độc nhưng cũng đủ giúp ông chu cấp đầy đủ cho đứa con trai học hành và tới lượt mình lại trở thành một ông giáo huyện. Thương cha đã già lại lủi thủi một mình, anh con trai dự định bắt chước bố bỏ việc lên thành phố để được sống gần gũi với ông. Tuy nhiên Horikawa cứ lần lữa ngăn cản đề nghị của con trai, ông khuyên con rằng việc dạy dỗ học sinh mới là quan trọng, bản thân ông đã không thể làm tốt việc ấy, thì nay con trai ông phải làm tốt nó. Cuối cùng thì ông già gàn lại đột ngột qua đời mà chưa được sống bên cạnh đứa con trai yêu quý, tuy thế khuôn mặt của ông lúc qua đời vẫn giữ vẻ bình thản, hài lòng với quyết định của mình.

Ra đời trong thời gian chiến tranh và lại có nội dung đề cao sự hy sinh lợi ích riêng vì công việc chung, nhiều người sẽ dễ dàng quy kết Il était un père là một tác phẩm tuyên truyền đơn thuần của chính phủ Nhật. Sự thực thì Il était un père đúng là một tác phẩm đề cập tới sự hy sinh của người cha, nhưng tất cả chỉ có vậy, Ozu chưa bao giờ là một đạo diễn theo dòng thời cuộc.

Le Goût du saké là bộ phim cuối cùng trong cuộc đời của Ozu, nó được công chiếu chỉ một thời gian ngắn trước khi ông qua đời. Bộ phim cũng nói về một ông bố sống trong cảnh "gà chống nuôi con" có tên Shuhei Hirayama.

(còn tiếp)

mardi 19 mai 2009

Casablanca (1942)

Mình vốn không có cảm tình với những phim cổ vì hay mang định kiến cổ = cũ kĩ, chậm chạp, trong số các phim cổ từng xem thì chỉ thực sự thích có Vertigo của Alfred Hitchcock vì có nút thắt (twist) khá độc đáo, Kim Novak rất xinh và mối tình bi thảm trong phim cũng hợp gu với mình. Giờ có thể liệt thêm một phim nữa vào danh sách này, Casablanca.

Thực tế thì về tổng thể không thể xét Casablanca là một phim hay (so với tiêu chuẩn "phim hay" thời hiện đại) vì nó không ra phim tình cảm, cũng không ra phim trinh thám, lại càng chẳng phải phim sử thi, hoặc cũng có thể là vì biên kịch của Casablanca muốn phim dính mỗi thể loại một chút, đâm cuối cùng phim chẳng thuộc về thể loại cụ thể nào. Nhưng cũng không phải vô lý khi phim được trao giải Oscar kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất, Casablanca có phần thoại cực hay và văn hoa, dù có hơi cliché (sến) nhưng thể hiện rất rõ tình yêu của Rick dành cho Ilsa (và ngược lại). Từ đau khổ:

Annina: Oh, monsieur, you are a man. If someone loved you very much, so that your happiness was the only thing that she wanted in the world, but she did a bad thing to make certain of it, could you forgive her?
Rick: Nobody ever loved me that much.
---
Rick: Of all the gin joints, in all the towns, in all the world, she walks into mine.

hay lãng mạn:
Ilsa: With the whole world crumbling, we pick this time to fall in love.
Rick: Yeah, it's pretty bad timing. Where were you, say, ten years ago?
Ilsa: Ten years ago? Well, let's see...
Ilsa: Oh, yes, I was having a brace put on my teeth. Where were you?
Rick: Looking for a job.
---
Ilsa: But what about us?
Rick: We'll always have Paris. We didn't have, we, we lost it until you came to Casablanca. We got it back last night.
Ilsa: When I said I would never leave you.
Rick: And you never will. But I've got a job to do, too. Where I'm going, you can't follow. What I've got to do, you can't be any part of. Ilsa, I'm no good at being noble, but it doesn't take much to see that the problems of three little people don't amount to a hill of beans in this crazy world. Someday you'll understand that. Now, now... Here's looking at you kid.

tới hạnh phúc:

Ilsa: I can't fight it anymore. I ran away from you once. I can't do it again. Oh, I don't know what's right any longer. You have to think for both of us. For all of us.
Rick: All right, I will. Here's looking at you, kid.
Ilsa: I wish I didn't love you so much.

Thoại phim và phong cách diễn tưng tửng của Humphrey Bogart cũng làm toát lên được cái nét tưng tửng bên ngoài và nỗi đau tinh thần bên trong của Rick, tiếc là phần kết của phim hơi hoàn hảo quá, nếu nó u tối hơn thì có lẽ Rick của Bogart sẽ còn đẹp hơn nữa:

Yvonne: Where were you last night?
Rick: That's so long ago, I don't remember.
Yvonne: Will I see you tonight?
Rick: I never make plans that far ahead.
---
Captain Renault: What in heaven's name brought you to Casablanca?
Rick: My health. I came to Casablanca for the waters.
Captain Renault: The waters? What waters? We're in the desert.
Rick: I was misinformed.

Người đóng cặp với Bogart trong Casablanca là một huyền thoại khác của Hollywood, Ingrid Bergman. Không hiểu có phải đạo diễn phim cố tình tạo hiệu quả hình ảnh không mà mỗi khi Ilsa của Bergman xuất hiện, mọi thứ dường như đều trở nên lung linh hơn nhờ vẻ đẹp của cô gái 28 tuổi. Mình hơi bất ngờ vì vẻ đẹp long lanh đến khó tin của Ingrid Bergman, có lẽ vì ấn tượng quá nhiều bởi vai diễn bà già yếu đuối khắc khổ trong Murder on the Orient Express, quả thực 30 năm là quãng thời gian thử thách quá dài cho một nhan sắc.

Ngoài cốt truyện chính thì phim có một cảnh ngắn nhưng rất cảm động về lòng yêu nước của người Pháp. Đó là cảnh phim các sĩ quan Đức đang hào hức hát Die Wacht am Rhein thì Victor Laszlo hô mọi người hát La Marseillaise, quốc ca Pháp, trông em gái Yvonne vừa hát mắt vừa rơm rớm cực kì hào hùng mà cảm động. Chỉ buồn cười là Laszlo là người Tiệp Khắc mà lại hô hào hát quốc ca của Pháp trên mảnh đất thuộc địa của người Pháp thì ý nghĩa của cảnh phim cũng giảm đi vài phần. À còn một nhược điểm nữa là tiếng Pháp trong phim quá chán, không hiểu có phải do chất lượng âm thanh tồi không.

Dù sao vẫn phải thừa nhận Casablanca là một phim tình cảm xuất sắc và xứng đáng với vị trí của nó trong lịch sử Hollywood.