some quotes....

I just want to tell you, I'm the one who was supposed to take care of everything. I'm the one who was supposed to make everything okay for everybody. It just didn't work out like that. And I left. I left you... And now, I'm an old broken down piece of meat... and I'm alone. And I deserve to be all alone. I just don't want you to hate me.

-Randy 'The Ram' Robinson, The Wrestler

Affichage des articles dont le libellé est 2011 film. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est 2011 film. Afficher tous les articles

lundi 10 février 2020

Contagion (2011)


Trên đường quay về nhà ở thành phố miền Trung nước Mỹ Minneapolis sau chuyến công tác ở Hồng Kông trở về, Beth Emhoff (Gwyneth Paltrow) chợt nhận thấy mình có dấu hiệu mắc cảm cúm. Dù đã nhanh chóng được anh chồng tận tuỵ Mitch (Matt Damon) đưa tới bệnh viện, Beth vẫn qua đời chỉ vài ngày sau khi gục ngã ngay trong căn nhà thân thương và kéo theo đó là cậu con trai riêng Clark cũng lìa đời vì căn bệnh lạ quái ác lây từ người mẹ, bỏ lại Mitch và cô con gái Jory chống chọi với xã hội đang ngày một hỗn loạn vì cơn đại dịch đang dần lan tràn từ “bệnh nhân số không” Beth Emhoff.

Đối mặt với căn bệnh lạ không rõ nguồn gốc và vô phương cứu chữa, tiến sĩ Ellis Cheever (Laurence Fishburne) – lãnh đạo cấp cao về kiểm soát bệnh truyền nhiễm của Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ CDC lập tức phái tiến sĩ Erin Mears (Kate Winslet) – một chuyên gia truy tìm nguồn gốc bệnh tới Minneapolis để tìm bằng được “bệnh nhân số không” – nguồn cơn của nỗi khiếp sợ bất ngờ cho người dân Mỹ trong dịp Lễ Tạ ơn. Xác định được danh tính của Beth Emhoff, nhưng chính Mears cũng nhanh chóng đổ bệnh và bỏ mạng vì căn bệnh quái ác mà chưa kịp quay trở về CDC để lên phương án phòng và dập dịch. Khiến chính CDC cũng phải bó tay bất lực, tất nhiên loại virus lạ hoành hành khắp nước Mỹ khiến hàng triệu người chết, làm đảo lộn cả trật tự xã hội và chính trị của một cường quốc như Hoa Kỳ.

Tia sáng cuối đường hầm chỉ bắt đầu loé lên cho người Mỹ khi tại CDC, tiến sĩ Ally Hextall (Jennifer Ehle) với sự hỗ trợ của giáo sư đại học California tại San Francisco Ian Sussman (Elliott Gould) xác định thành công điểm khởi phát của căn bệnh – một loại virus có bộ gen mang nguồn gốc trộn lẫn từ cả lợn và dơi với cái tên Meningoencephalitis Virus One (MEV-1). Tuy nhiên, trong khi Hextall hay Leonora Orantes (Marion Cotillard) – chuyên gia dịch tễ của Tổ chức Y tế Thế giới đang nỗ lực hết mình để tìm ra vắc xin chữa được đại dịch MEV-1, thì những phần tử ngáng đường như gã “blogger” Alan Krumwiede (Jude Law) lại đưa ra vô số tin giả về những loại “thuốc thần” mà hàng triệu người bệnh trên toàn thế giới đang khao khát từng ngày, từng giờ. Liệu trong một thế giới đảo lộn bởi nỗi sợ hãi từ cơn đại dịch, thì sức mạnh của khoa học, của lương tâm từ những chuyên gia như Hextall hay Orantes sẽ chiến thắng? Hay Krumwiede và những kẻ cơ hội sống bám trên nỗi đau của hàng triệu người sẽ tiếp tục khiến cơn đại dịch ngày một lan tràn tới mức huỷ diệt thế giới của loài người?

Dịch hạch đen, cúm Tây Ban Nha, HIV/AIDS, và rất nhiều loại bệnh truyền nhiễm khác đã đi vào lịch sử loài người như những cái tên ám ảnh, chết chóc gây ra các đại dịch khiến cho hàng triệu, thậm chí là hàng chục triệu người bỏ mạng. Thậm chí Joshua Lederberg – nhà nghiên cứu sinh học phân tử từng giành giải Nobel đã nhận xét một cách thẳng thắn rằng “The single biggest threat to man's continued dominance on this planet is the virus” (“Mối đe doạ lớn nhất cho sự thống trị liên tục của loài người trên hành tinh này chính là virus”) – câu nói sau này đã được đạo diễn Wolfgang Petersen sử dụng để mở đầu cho bộ phim về đại dịch của ông có nhan đề Outbreak (1995). Không chỉ có Outbreak mà sức tàn phá khủng khiếp của virus và những đại dịch truyền nhiễm do chúng gây ra đối với xã hội và con người luôn là một đề tài được Hollywood quan tâm và khai thác với nhiều tác phẩm xuất sắc như 12 Monkeys (1995), bộ đôi phim 28 Days Later (2002) và 28 Weeks Later (2007), hay I Am Legend (2007). Điểm chung của các tác phẩm khoa học giả tưởng này là các nhà làm phim thường tập trung khai thác khía cạnh sự đơn độc của những người sống sót trong một xã hội thời “hậu diệt vong” không còn trật tự, rất ít tài nguyên, nhưng vô số hiểm nguy đến từ bệnh dịch, đến từ những người đã chết, và đến cả những người còn sống khác. Cũng là một tác phẩm nói về một đại dịch giả tưởng do MEV-1 – loại virus truyền từ dơi và lợn gây ra, nhưng Contagion của đạo diễn Steven Soderbergh lại tiếp cận theo một cách rất khác. Đó là những thời khắc đầu tiên của một cơn đại dịch, khi xã hội không chỉ xáo trộn bởi những cái chết đến từ một căn bệnh quái ác, mà còn đến từ nỗi sợ hãi mang tính bản năng của mỗi người khi đứng trước những tử thần không tên, không dáng hình, không phương ngăn chặn. Với một kịch bản có chất lượng khoa học rất cao do nhà sản xuất của An Inconvenient Truth – bộ phim tài liệu lấy đề tài biến đổi khí hậu từng giành giải Oscar là Scott Z. Burns chắp bút, Steven Soderbergh đã sử dụng cách tiếp cận kiểu “giả tài liệu” với phong cách quay và dựng phim mang hơi hướng thực tế mà ông từng rất thành công với Traffic (2000) để tạo nên một Contagion hết sức gai góc và gần gũi với những gì xảy ra ngoài đời thực khi xã hội hiện đại phải đối diện với những cơn đại dịch như Ebola hay H5N1. Với nhiều khán giả, có thể nhịp phim cực nhanh với rất nhiều nhân vật và tuyến truyện sẽ khiến Contagion trở thành một tác phẩm không dễ để thưởng thức, nhưng với những ai quan tâm đến kịch bản thực tế nào sẽ xảy ra khi một chủng virus chết chóc mới tiếp cận được xã hội hiện đại, hay câu chuyện về cách phản ứng rất khác nhau giữa những người bình thường và các chuyên gia khi phải đối diện với một căn bệnh không tên vô phương cứu chữa, và cách những “người có ảnh hưởng” trên mạng xã hội lợi dụng sự cả tin và nỗi khiếp sợ của công chúng để kiếm chác thì tác phẩm ra đời năm 2011 của đạo diễn người Mỹ Steven Soderbergh lại là một lựa chọn không thể phù hợp hơn. Loại bỏ phương pháp kịch tính hoá những bi kịch của nhân vật kiểu Hollywood một cách không cần thiết, sẵn sàng “kết liễu” các nhân vật bất chấp việc diễn viên thủ vai nhân vật đó đang là các ngôi sao hàng đầu của điện ảnh thế giới, Steven Soderbergh khiến khán giả chẳng thể ngồi yên khi phải chứng kiến ranh giới bị xoá nhoà giữa sự sống và cái chết, giữa sự thật khoa học và tin giả của những “người có ảnh hưởng”, giữa lòng tin vào nhân tính và sự tham lam đầy tính bản năng – tất cả đều gây ra bởi một thủ phạm nhỏ bé nhưng có sức tàn phá khủng khiếp – virus.

Mối đe doạ lớn nhất cho sự tồn tại của loài người trên Trái Đất là virus. Joshua Lederberg đã đưa ra lời cảnh báo như vậy cho chúng ta dựa sự biến đổi khôn lường của các chủng virus và khả năng lây lan khó lòng kiểm soát của chúng trong một thế giới toàn cầu hoá nơi con người – vật chủ tiềm năng cho những con virus chết chóc được tự do di chuyển, tiếp xúc, và truyền bệnh. Khán giả có thể thấy rất rõ điều đó qua Contagion – một bộ phim khắc hoạ hết sức trung thực và khoa học cách thức chủng virus giả tưởng MEV-1 xâm nhập, gặm nhấm, và tàn phá xã hội hiện đại của con người. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Contagion còn đưa ra một lời cảnh báo quan trọng khác đối với tất cả chúng ta – đó là nỗi sợ hãi quá mức của đám đông, đó là sự tham lam của một số người sẵn sàng đạp lên nỗi đau của người khác ở thời điểm tao loạn vì bệnh dịch, và hơn hết đó là sự độc ác của con người khi đối xử với thiên nhiên, với nguồn sống của mọi xã hội sẽ chính là nguồn cơn, và là chất xúc tác để biến những con virus nhỏ bé có thể biến mình trở thành những đại dịch không thể kiểm soát với sức phá huỷ vượt qua sức chống chọi của bất cứ quốc gia, dân tộc nào.

========

dimanche 21 août 2011

Don't Go Breaking My Heart (2011)


Bắt đầu chán ngán với dòng phim lãng mạn "kiểu mới" rất nhiều nút thắt mở hay sử dụng cách kể chuyện phi tuyến tính, tôi rất mừng khi cuối cùng đạo diễn yêu thích của mình - Đỗ Kỳ Phong, lại quay lại với dòng phim tình cảm với Don't Go Breaking My Heart. Kể từ sau thất bại với Linger (2008) họ Đỗ dường như quên mất rằng ông từng đem lại cho khán giả những giây phút thư thái với Needing You... hay Love on a Diet, ông chú tâm vào những bộ phim hành động-xã hội đen vốn chủ yếu chỉ dành cho "fan ruột" (thật may trong đó có tôi), và cùng với sự lãng quên của Đỗ, dòng phim hài tình cảm lấy bối cảnh đô thị vốn từng một thời là "thương hiệu" của Hồng Kông cũng dần chìm nghỉm trong dòng thác những dòng phim hào nhoáng kinh phí lớn hướng về thị trường khổng lồ Đại lục.

Về một khía cạnh nào đó, Don't Go Breaking My Heart (tên tiếng Trung là Đơn thân nam nữ) cũng là một bộ phim hào nhoáng. Kịch bản của Vi Gia Huy (cộng sự thân thiết nhất của Đỗ Kỳ Phong) xoay quanh mối tình, đúng hơn là mối quan hệ tay ba đầy rắc rối giữa cô nàng cá tính Trình Tử Hân (Cao Viên Viên - một thời từng khiến anh em mê phim chưởng ghét cay ghét đắng khi thủ vai Chu Chỉ Nhược trong Ỷ Thiên Đồ Long ký phiên bản 2002) với hai anh chàng tài hoa và đều mê Trình Tử Hân như điếu đổ là Trương Thân Nhiên (Cổ Thiên Lạc) và Phương Khải Hoành (Ngô Ngạn Tổ). Tình cảm giữa Trình Tử Hân và ngôi sao mới nổi của ngành tài chính Trương Thân Nhiên nảy sinh từ ... hai cái cửa sổ văn phòng của hai tòa nhà cao ốc đối diện nhau. Là người đa tình, họ Trương nhanh chóng nhận ra "đối tượng" của mình chính là cô gái dễ thương và hồn nhiên ở văn phòng đối diện, và anh nhanh chóng "hạ gục" cô bằng những bài tỏ tình kinh điển như dán posh-it lên cửa sổ để gây chú ý rồi pha trò và làm ảo thuật để Trình Tử Hân cảm thấy thoải mái hơn trong môi trường đầy sức ép của ngành tài chính. Nhưng không chỉ mình Trương để ý để Trình Tử Hân, anh chàng kiến trúc sư thất thế Phương Khải Hoành cũng qua một lần gặp gỡ tình cờ với cô gái họ Trình mà tìm lại được niềm cảm hứng với công việc tưởng đã mất từ lâu, để rồi tự lột xác chờ cơ hội tiếp cận cô gái xa lạ. Tất nhiên, "nhất cự ly nhì tốc độ", Trương Thân Nhiên chiếm ưu thế tuyệt đối trong cuộc đua này, nhưng tính đào hoa đã khiến anh bỏ lỡ cơ hội lớn của mình, và cũng khoét thêm một vết thương nữa trong tim của Trình Tử Hân, người vốn rất sợ ai đó đến, rồi đi, sau khi "break her heart".

Vài năm sau, Trương Thân Nhiên quay lại, lần này trong vai ông chủ của chính văn phòng nơi Trình Tử Hân làm việc, tất nhiên vẫn với mục đích cưa đổ lần nữa "cô gái của đời mình". Nhưng mọi chuyện không còn dễ dàng cho Trương, khi mà Phương Khải Hoành đã khôi phục lại danh tiếng của mình và thuê ... chính văn phòng của của Trương để mở công ty kiến trúc và tiếp tục ấp ủ mối tình trong mộng với Trình. Liệu ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc đua tới trái tim của Trình Tử Hân?

Tôi nói về khía cạnh nào đó Don't Go Breaking My Heart cũng là một bộ phim hào nhoáng vì bối cảnh của phim quanh đi quẩn lại chỉ là những tòa nhà chọc trời và văn phòng, những tiệm cà phê và nhà hàng xa hoa, người ta rất khó có thể nhận ra cái hồn hay cá tính riêng của những bối cảnh ấy, đó có thể là Hồng Kông, nhưng đó cũng có thể là một thành phố mới nổi nào đó của Đại lục như Tô Châu (quê hương của Trình Tử Hân và là bối cảnh kết của phim). Cốt truyện "truyền thống" - đơn giản, ít nút thắt mở, đây đó vẫn pha trộn những tình huống và nhân vật hài kiểu bản địa Hồng Kông hơi khó nuốt (Lâm Tuyết - gương mặt quen thuộc trong phim của Đỗ Kỳ Phong, như thường lệ "phải" đảm nhận vai này) càng làm cho Don't Go Breaking My Heart có vẻ "thị trường" và "bề nổi". Nhưng nếu chú ý kĩ hơn một chút (và sẽ tốt hơn nếu khán giả là người yêu phim Hồng Kông nói chung và phim Đỗ Kỳ Phong nói riêng) thì Don't Go Breaking My Heart vẫn mang những màu sắc rất riêng. Đó là tuyến ba nhân vật chính được xây dựng chỉn chu và khác biệt - Trương Thân Nhiên và Phương Khải Hoành đều xứng đáng là "người trong mộng" của nhiều chị em nhưng mỗi người mỗi vẻ với những tính cách không thể trộn lẫn, điều đó khiến khán giả ngay cả khi phim đi vào hồi kết vẫn khó lòng mà xác định được cho mình ai là người "xứng đáng hơn" trong cuộc đua đến trái tim của Trình Tử Hân. Đó còn là những góc quay và cách xây dựng tình huống trau chuốt rất "Đỗ Kỳ Phong", họ Đỗ tận dụng tối đa những mảng, khối, màu sắc của các tòa nhà chọc trời để tạo nên bối cảnh về tâm lý cho các nhân vật của ông, để rồi khi họ cần thể hiện tâm trạng của mình, những ánh mắt, những cử chỉ là quá đủ để thay thế cho những lời thoại dài dòng mang đậm tính tuyên ngôn triết lý. Chính cách làm phim "kiệm lời" của Đỗ Kỳ Phong đã khiến Don't Go Breaking My Heart có vẻ hơi "nhạt", nhưng những khoảng lặng bằng hình ảnh như thế chính là thời gian để khán giả có thể thưởng thức các tình huống của phim và một phần nào đó chiêm nghiệm về một "lựa chọn đúng đắn" cho mình nếu đặt họ vào trong vị trí của Trình Tử Hân.

Tất nhiên nói gì thì nói Don't Go Breaking My Heart vẫn là một bộ phim hướng tới đối tượng là số đông khán giả, đặc biệt là khán giả Đại lục. Đâu đó người ta vẫn thấy những khoảng hẫng của kịch bản hay sự thua kém chút ít về diễn xuất của Cao Viên Viên nếu so với hai bạn diễn Cổ Thiên Lạc và Ngô Ngạn Tổ. Tuy nhiên Đỗ Kỳ Phong thì vẫn vậy, ông vẫn đem lại cho bộ phim sự trau chuốt vốn có trong phim của Đỗ, và sự đơn giản mà ông lựa chọn cho phim là quá đủ để khán giả cảm thấy thư giãn và thoải mái, điều mà nhiều bộ phim "phức tạp" khác khó lòng có được.

dimanche 24 juillet 2011

Võ Hiệp (2011)


Võ Hiệp bắt đầu với khung cảnh thanh bình tuyệt đẹp của thôn Lưu Gia xứ Vân Nam xa xôi, tại đó Lưu Kim Hỉ (Chân Tử Đan), một anh thợ làm giấy chất phác, sống bình dị, hạnh phúc bên người vợ A Ngọc (Thang Duy) và hai đứa con trai ngoan ngoãn, kháu khỉnh. Nhưng mặt nước phẳng lặng Vân Nam nhanh chóng bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của hai gã thổ phỉ táo tợn định lợi dụng sự hiền lành của người dân miền biên cương để cướp bóc. Cực chẳng đã, Lưu Kim Hỉ phải lao vào vật lộn với bọn cướp theo đúng cái kiểu chất phác nông dân của anh, và nhờ may mắn "trên trời rơi xuống", cả hai tên thổ phỉ, bằng cách này hay cách khác, đã lăn ra chết trong cuộc vật lộn. Và còn ngạc nhiên hơn khi người ta phát hiện ra rằng một trong hai tên thổ phỉ bị Lưu Kim Hỉ "nhỡ tay" đánh chết là Diêm Đông Sinh, một trong những tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất nước, gã này nổi tiếng vì công phu cao cường và ngón đòn hết sức tàn độc.

Sự "tình cờ" của Lưu Kim Hỉ không qua được mắt của Từ Bách Cửu (Takeshi Kaneshiro), thám tử (
bộ khoái) của chính phủ và là một chuyên gia pháp y giàu kinh nghiệm với con mắt tinh tường và trí tưởng tượng ngoại hạng. Bằng óc quan sát và trí tưởng tượng của mình, Từ Bách Cửu đã đưa ra một bức tranh khác hoàn toàn về cuộc vật lộn giữa Lưu Kim Hỉ và hai tên thổ phỉ, trong đó chính Lưu Kim Hỉ đã chủ động, bằng công phu tuyệt đỉnh, đưa hai tên cướp đến chỗ chết. Không dừng lại ở đó, Từ Bách Cửu còn cho rằng Lưu Kim Hỉ ... không phải là Lưu Kim Hỉ, anh chàng nông dân chất phác chỉ là cái lốt bên ngoài của tên tội phạm khét tiếng có tên Đường Long, nhân vật số hai của Thất Thập Nhị Địa Sát, một hội kín từ lâu đã là nỗi khiếp sợ của dân lành.

Tất nhiên Lưu Kim Hỉ phủ nhận những suy đoán của Từ Bách Cửu, anh một mực khẳng định mình chỉ là một nông dân Vân Nam không biết võ, và rằng việc hai tên cướp kia lăn ra chết hoàn toàn là do anh gặp may chứ chẳng phải vì ngón đòn đặc biệt nào cả. Nhưng một khi đã dính tới cái tên Đường Long, cuộc sống của gia đình Lưu Kim Hỉ không bao giờ còn có thể như trước, đặc biệt là khi Bang chủ Thất Thập Nhị Địa Sát (Vương Vũ) và vợ ông ta Thập Tam Nương (Huệ Anh Hồng) đã đánh hơi thấy chuyện này. Giờ đây số phận của A Ngọc, của hai cậu con trai, và của cả thôn Lưu Gia, đã được đặt hết vào tay của Lưu Kim Hỉ, liệu anh có phải là một cao thủ thực sự, một Võ Hiệp thực sự để có thể cứu được tính mạng của những người thân yêu khỏi sự tàn độc của bang Thất Thập Nhị Địa Sát?

Có thể nói
Võ Hiệp là bộ phim võ hiệp (wuxia) "thực sự" đầu tiên của Trần Khả Tân, vì bộ phim trước đó của ông - Đầu Danh Trạng, dù có sự tham gia của siêu sao (một thời) phim võ hiệp Lý Liên Kiệt, vẫn nghiêng về hướng phim chiến tranh sử thi nhiều hơn. Ngay ở tác phẩm "đầu tay" này, Trần Khả Tân đã chứng minh được khả năng sáng tạo tuyệt vời của ông trong việc kết hợp một cốt truyện võ hiệp "kinh điển" với những góc quay đẹp và tông màu ấm rất "Trần Khả Tân", và tất nhiên cả những chi tiết về khoa học pháp y cực kì hiện đại. Về mặt cốt truyện và tạo dựng nhân vật, Võ Hiệp không có sáng tạo nào đáng chú ý so với những mô-típ "kinh điển" của phim võ hiệp Hồng Kông, người xem-nếu đã hâm mộ võ hiệp Hồng Kông, chắc chắn sẽ nhận ra nhiều nét tương tự với những bộ phim "vang bóng một thời" như Độc tí đao (Độc thủ đại hiệp) hay Đao của Từ Khắc (mô-típ của Võ Hiệp còn có thể thấy ở Hollywood, đặc biệt là qua A History of Violence của David Cronenberg). Nhưng tương tự với cách Đỗ Kỳ Phong làm cho dòng phim hành động Hồng Kông, Trần Khả Tân đã trau chuốt và cách điệu hóa (stylise) cái cốt truyện truyền thống đó bằng những cảnh quay tuyệt đẹp - đại cảnh rộng, thoáng và cực kì giàu sắc màu (Vân Nam trong Võ Hiệp hiện lên đẹp hơn nhiều so với Hoắc Nguyên Giáp), cận cảnh, nhất là các cảnh giao đấu, được dàn dựng kĩ lưỡng và quay cẩn thận, mang lại cho người xem cảm giác "thật" vốn hiếm gặp trong những phim võ hiệp lạm dụng quá nhiều CGI trong thời gian gần đây. Đặc biệt những cảnh giao đấu trong phim dù ít nhưng đều đánh dấu những bước ngoặt chính của cốt truyện thay vì chỉ diễn ra một cách "vô thưởng vô phạt" để "thể hiện" trình độ của các nhân vật (và diễn viên) trong phim (điều mà phim có sự tham gia của Chân Tử Đan rất hay gặp phải). Tất nhiên ở đây cũng phải dành lời khen cho Chân Tử Đan, chỉ đạo võ thuật của phim, tôi đặc biệt thích cảnh chạy đuổi trên nóc những ngồi nhà kề vách núi Vân Nam "kiểu Bourne" do Chân Tử Đan dàn dựng, một pha rượt đuổi được "nâng tầm" hẳn so pha rượt đuổi kiểu tương tự trong Thập nguyệt vây thành. Việc lồng những kiến thức pháp y hiện đại vào phim võ hiệp không còn là điều mới - Từ Khắc (ông vua sáng tạo của điện ảnh Hồng Kông) đã mở đầu trong trào lưu này với Địch Nhân Kiệt năm ngoái, tuy nhiên những đánh giá pháp y của tay thám tử khác người Từ Bách Cửu trong Võ Hiệp tỏ ra ấn tượng, "hiện đại" và thu hút hơn nhiều lần. Xét một cách tổng thể, Võ Hiệp tuy không phải một bộ phim "lớn" về kinh phí, dàn diễn viên, bối cảnh như trào lưu chung của nhiều phim võ hiệp thời gian gần đây (Thập nguyệt vây thành, Địch Nhân Kiệt) nhưng lại được thực hiện chu đáo và mang lại ấn tượng cho người xem hơn nhiều lần (bất kể việc cốt truyện của phim tương đối dễ đoán, đặc biệt khi xét phim thuộc thể loại "trinh thám võ hiệp"). Hy vọng Nhất đại tông sư của Vương Gia Vệ sắp tới cũng sẽ tiếp nối được thành công này.

Một điểm đáng trân trọng nữa ở
Võ Hiệp của Trần Khả Tân là ở việc bộ phim - đúng như cái tên của nó - đã nhắc nhớ và tỏ sự kính trọng đặc biệt tới dòng phim võ hiệp tinh tuyền của Hồng Kông. Vương Vũ và Huệ Anh Hồng - hai cái tên lớn của dòng phim này, được Trần Khả Tân mời vào hai vai quan trọng của phim, tuy thời lượng xuất hiện của họ trong phim không nhiều nhưng khi đã xuất hiện thì họ đều trở thành điểm nhấn của bộ phim, và nhắc nhớ khán giả rằng Hồng Kông đã từng có những diễn viên với uy lực diễn xuất lớn như vậy. Bên cạnh là sự tương đồng đáng chú ý của Võ Hiệp với Độc thủ đại hiệpĐao - hai tuyệt phẩm của dòng phim võ hiệp Hồng Kông, Gilles Jacob quả thực đã rất tinh tường trong việc chọn Võ Hiệp để chiếu tại Liên hoan phim Cannes năm nay.

Một vài dòng về các diễn viên chính trong phim. Với
Võ Hiệp, Chân Tử Đan một lần nữa chứng tỏ rằng ở Hồng Kông hiện nay, chỉ duy nhất có Chân là siêu sao phim võ hiệp thực sự. Tuy nhiên diễn xuất của Chân thì vẫn chưa tiến bộ nhiều, nhất là khi so sánh với Takeshi Kaneshiro, người đã thể hiện rất thành công vai Từ Bách Cửu - một con người dùng vỏ bọc khoa học và quái chiêu để che dấu sự hoang mang của một con người đang phải đứng giữa hai lựa chọn công lý/lẽ phải và nhân văn/tình người. Thang Duy trong phim không có nhiều đất diễn (và Thang diễn cũng chưa thực sự ấn tượng), nhưng chỉ từng ấy cũng đủ để cô chứng tỏ rằng mấy năm bị cấm diễn không làm vẻ đẹp và nét ấn tượng của cô bị phai nhòa.


lundi 20 juin 2011

One sentence reviews


Lâu lâu không viết review đâm ngại viết, may còn anh Rotten Tomatoes dùng để review 1, 2 câu.

01. Animal Kingdom (5/5):
Crime in its rawest form!

02. Devil (2,5/5):
Too many plot holes to enjoy, an authentic reminisce of Agatha Christie's And Then There Were None (much better than Identity), though.

03. The King's Speech (4/5):
Quite compelling, great performance from Firth but still stops as a period drama, could not meet my expectation.

04. Blue Valentine (5/5):
The most painful thing about separation is happiness, that has been gone, forever...

05. Rango (4/5):
Right choice for happy-moment-seeker. Clint Eastwood must be proud of this film, for many reasons. After True Grit comes Rango, the renaissance of Western?

06. Hop (1,5/5):
James Marsden sucks! Hank Azaria, I miss your Friends' David :((!

07. Source Code (4/5):
Marvelous reminiscence of Groundhound Day, very good acting, consistent plot, satisfying ending.

08. Thor (2,5/5):
Making a nonsense superhero movie seem like a Shakespearean play - amazing work of Kenneth Branagh. Cheesy CGI, boring characters, though. The best part might be the long galaxy sequence after the ending, when audiences can really admire the power of 3D (it's funny that almost ALL audiences already left by then, don't know what they pay the supplementary money for =)) ).

09. Beastly (0,5/5):
A totally failed Beauty and the Beast wannabe, the lame plot is actually much more worse than the face of the lead male character, the acting is terrible, and last but not least, the translation is disastrous, don't know what the translator would feel when she/he watched this "beautiful" example of the proverb "translating is destroying" (Traduire, c'est trahir).

10. Kung Fu Panda 2 (5/5):
When cuteness becomes greatness.

11. The Lost Bladesman (1,5/5):
Donnie Yen has done very well his job of ridiculing Guan Yun Chang.

12. The Adjustment Bureau (2,5/5):
Cheesy, in a ridiculous way.

13. Unknown (2,5/5):
It seems that Liam Neeson continues to live well by his Taken's legacy. The twist is quite good but too many plot-holes and the under-development of many potential characters ruined the film for good.

mardi 12 avril 2011

Recent movies


1. Blue Valentine - 5/5 - Absolutely genius! One of the most painful love stories I've ever seen, but the extraordinary thing is, it is told in a deeply normal way. Worth my expectation!

2. Shaolin - 2/5 - The action part is fun to watch, the production value is quite ok but the story is crap - cliché (in a bad way), over-nationalist (or Chauvinist, in a way, as many Chinese movies are nowadays), over-acting (especially the too-bad-to-be-true Nicolas Tse), too many useless plot-devices (why the hell does Andy Lau practice kung-fu, really?). The part taken by Jackie Chan still made me a little bit happy though, since from Jackie Chan's short-but-funny-as-ever scenes, one could catch a glimpse of Drunken Master (1, 2) - the kind of movie that is extinct forever.

3. The Mechanic - 2/5 - Already slept before the climax so I don't know how it ends, but I don't care since the film is crap through and through. It's fun to watch Jason Statham with a fully naked woman, though, a surprising thing with that muscular guy, maybe he's on the way to a B-movie star?

4. Hop - 1/5 - Poor James Marsden, he comes from poor-destiny roles (frequently being ignored/dumped by girls in X-Men, Superman Returns, Enchanted) to poorly written character (in this new and horrible Hop). But blame anyone he can't, since through this movie, he showed off his ability of making a fun scene as unfunny as possible by chewing up every single scene he presents. The only good thing in this film might be the presence of Hank Azaria, the stoic David of Friends-my most favorite show, but Friends is no more, nowadays we have instead more and more nonsense movies like this Hop.

5. The King's Speech - 3/5 - Boring movie indeed. With no climax, no fully-created conflict between characters, no real protagonist (except for the brief presence of "the Hollywood's Devil of All Time" - Mr. Hitler), no one could make this movie interesting even the brilliant Colin Firth. I even prefer Tom Hooper's The Damned United to this one. Sadly those guys at the Academy love them more than the harder-to-swallow The Social Network.

6. Black Swan - 5/5 - Painful, physically and mentally, to watch.

samedi 1 janvier 2011

Một số phim muốn xem trong năm nay


01. Blue Valentine



Phim có trailer quá hay, có lẽ sẽ nói về một mối tình đau đớn với sad ending - đúng gu phim của tôi.

02. Harry Potter and the Deathly Hallows: Part 2



Tuy không hào hứng lắm với loạt phim HP nhưng tôi rất chờ đợi phần 2 của Deathly Hallows để xem đoạn flashback về cuộc đời của Severus Snape thế nào (đoạn tôi thích nhất trong cả bộ truyện HP) và diễn xuất của Alan Rickman (diễn viên mà tôi rất yêu thích) trong đoạn này sẽ thế nào.

03. Don't Go Breaking My Heart



Đã lâu mới lại thấy Đỗ Kì Phong quay lại với phim tình cảm, không biết liệu sẽ có một Needing You hay Running on Karma mới không.

04. Paul



Nick Frost + Simon Pegg = something unique and hilarious, and worth watching.

05. Hanna



Sau Kick-Ass, Hollywood lại cho "ra lò" thêm một sát thủ nhí nữa - Hanna. Hy vọng là sau thất bại của The Lovely Bones, Saoirse Ronan sẽ chứng tỏ được khả năng của mình qua vai diễn này.